Hồi ức của Ronaldo về gia đình và ước mơ của một đứa trẻ
Hải Sơn (Theo The Players' Tribune)

Chia sẻ

Bình luận 0

Đã từ rất lâu rồi, Cristiano Ronaldo mới lại bộc bạch tâm sự, nỗi lòng của anh. Ronaldo kể về những ngày khó khăn ở Madeira trước kia, và cuộc sống nhung lụa ở Madrid ngày nay. Dù giàu có hay nghèo khổ, vẫn luôn có một cảm xúc không hề thay đổi trong anh.

CẬU BÉ ĐƯỢC GIA ĐÌNH YÊU CHIỀU
Có một ký ức tôi nhớ như in từ khi tôi mới lên bảy tuổi. Ký ức ấy rõ ràng tới mức tôi có thể mường tượng ra nó và vẽ thành một bức tranh, khiến tôi cảm thấy ấm lòng hơn. Ký ức ấy, là một ký ức về gia đình tôi.

Lúc ấy tôi chỉ vừa mới bắt đầu chơi bóng đá theo đúng nghĩa. Trước đó, tôi chỉ chơi cùng chúng bạn trên đường phố Madeira mà thôi. Khi tôi nói đến đường phố, không có nghĩa là con đường không có xe cộ chạy qua đâu. Đường phố thực sự ấy. Chẳng có khung thành hay những thứ gì khác, và trận đấu cứ bị gián đoạn liên tục mỗi khi có ô tô chạy qua. Mỗi ngày được chơi bóng như vậy, tôi đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhưng cha tôi lại là nhân viên phụ trách phòng thay đồ CLB Andorinha, và ông cứ khuyến khích tôi tới đó chơi cho đội trẻ. Tôi nghe theo vì biết điều đó sẽ làm ông thực sự tự hào.

Ngày đầu tiên, tôi phải tiếp xúc với hàng tá những quy tắc. Tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng lại yêu thích chúng. Tôi say mê trước cảm giác và những yếu tố cấu thành nên chiến thắng. Cha tôi đứng bên ngoài đường biên mỗi trận đấu, lúc nào cũng để râu xồm xoàm và mặc chiếc quần làm việc.

Di sản của một vị VUA

Bốn mươi năm trước, hơn 75 nghìn người đã đứng chật cứng để chứng kiến Vua bóng đá Pele kết thúc sự nghiệp của mình...

Ông thích thế. Nhưng mẹ và các chị gái của tôi lại chẳng hứng thú với bóng đá. Thế nên mỗi tỗi, bên bàn ăn, cha tôi lại cố gắng dụ họ tới sân xem tôi thi đấu. Ông cứ như người đại diện đầu tiên của tôi vậy. Tôi nhớ có một hôm mình về nhà sau khi đá bóng. Ông khoe với cả nhà: "Cristiano hôm nay ghi một bàn đấy".

Những người còn lại thốt lên "Ồ, tuyệt thật".

Nhưng họ thực sự chẳng thích thú chuyện đó, bạn biết chứ?

Hôm sau, ông lại về nhà và nói "Cristiano hôm nay ghi hai bàn đấy".

Vẫn không có chút vui thích nào cả. Họ chỉ nói "Ồ, thật tuyệt đấy, Cris".

Vậy tôi có thể làm gì đây? Tôi chỉ biết ghi hết bàn thắng này đến bàn thắng khác.

Một đêm nọ, cha tôi về và nói với cả nhà: "Cristiano ghi tới ba bàn! Thật không thể tin nổi! Em và các con phải tới xem nó đá đi chứ!".

Ronaldo từng là 1 cậu bé được cả nhà chiều chuộng khi còn nhỏRonaldo từng là 1 cậu bé được cả nhà chiều chuộng khi còn nhỏ

Nhưng rồi mọi chuyện vẫn thế. Tôi cứ nhìn ra phía đường biên mỗi trận đấu, và chỉ thấy có cha mình đứng cô đơn ở đó. Thế rồi đến một ngày - tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh ấy - tôi đang khởi động trước trận đấu, nhìn xung quanh và thấy mẹ cùng mấy bà chị gái ngồi cùng nhau trên khán đài. Trông họ thật... nói sao nhỉ? Trông thật thoải mái. Họ ngồi sát lại bên nhau, không vỗ tay hay hò hét gì cả, chỉ vẫy tay về phía tôi thôi, như thể tôi đang đi diễu hành hay làm gì đó vậy. Trông họ cứ như thể họ chưa từng đến xem một trận đấu bóng đá vậy. Nhưng họ đã tới, đã ở đó. Đấy mới là điều tôi quan tâm.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mọi chuyện thật tuyệt. Điều đó vô cùng có ý nghĩa với tôi, cứ như thể có gì đó xoay chuyển bên trong tôi vậy. Tôi thực sự thấy tự hào. Hồi đó, gia đình chúng tôi đâu có nhiều tiền. Cuộc sống ở Madeira thật khó khăn. Đôi giày tôi xỏ ra sân toàn là mấy đôi giày cũ được ông anh trai và mấy người anh họ "nhượng" lại. Nhưng khi còn bé, bạn sẽ chẳng quan tâm đến tiền bạc đâu. Chỉ có cảm xúc mà thôi. Và vào ngày đó, cảm xúc này thật mạnh mẽ. Tôi thấy mình được gia đình bảo vệ, yêu thương. Như trong tiếng Tây Ban Nha, chúng tôi gọi nó là menino querido da família, cậu bé được gia đình yêu chiều.

Tôi nhìn về ký ức đó với một niềm tiếc nuối khôn nguôi, bởi giai đoạn ấy trong cuộc đời tôi thật ngắn ngủi. Bóng đá cho tôi mọi thứ, nhưng cũng khiến tôi phải rời xa mái ấm gia đình trước cả khi tôi thực sự sẵn sàng cho điều đó. Năm 11 tuổi, tôi rời đảo để chuyển tới học viện bóng đá ở Lisbon. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi.

KHAO KHÁT KHÔNG BAO GIỜ RỜI XA
Thật điên rồ khi bây giờ nghĩ lại chuyện ấy. Con trai tôi, cậu bé Cristiano Jr. mới 7 tuổi lúc tôi viết ra những điều này. Và tôi nghĩ tôi sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ, khi mình phải đóng gói đồ đạc cho nó trong 4 năm nữa, rồi đưa nó tới Paris hay London. Dường như tôi không thể làm thế được. Và tôi chắc chắn cha mẹ tôi cũng có cảm giác đó với tôi ngày ấy.

Nhưng đấy là cơ hội cho tôi theo đuổi giấc mơ. Thế nên họ để tôi lên đường, và tôi ra đi. Gần như mỗi ngày ở xa quê nhà, tôi đều khóc. Tôi vẫn ở Bồ Đào Nha, nhưng cứ như thể đang ở một đất nước khác vậy. Giọng nói của tôi khác hẳn mọi người, cứ như thể nói ngoại ngữ ấy. Văn hóa cũng khác biệt. Tôi chẳng quen biết ai cả, và vô cùng cô đơn. Gia đình tôi chỉ đủ tiền để tới thăm tôi 4 tháng một lần thôi. Tôi nhớ họ nhiều lắm, và mỗi ngày trôi qua thật đau đớn.

Chỉ có bóng đá giúp tôi tiếp tục hướng về phía trước. Tôi biết trên sân bóng, mình đang làm được những điều mà những đứa trẻ khác ở học viện không thể làm được. Tôi nhớ lần đầu tôi từng nghe được một trong số những đứa trẻ nói với bạn nó: "Mày có thấy thằng kia chơi bóng không? Nó đúng là quái vật".

Khi chuyển tới học viện của Sporting, Ronaldo luôn cảm thấy cô đơn và chỉ tìm thấy động lực khi cố gắng hoàn thiện các kỹ năngKhi chuyển tới học viện của Sporting, Ronaldo luôn cảm thấy cô đơn và chỉ tìm thấy động lực khi cố gắng hoàn thiện các kỹ năng

Tôi bắt đầu nghe được điều đó thường xuyên hơn, rồi lúc nào cũng vậy. Ngay cả huấn luyện viên cũng nói thế. Nhưng rồi luôn có người nói "Ừ, nhưng xấu hổ làm sao, nó bé loắt choắt à".

Đúng là như vậy, tôi rất gầy, gầy khẳng khiu. Chẳng có chút cơ bắp nào cả. Thế nên tôi đưa ra quyết định riêng vào năm 11 tuổi. Tôi biết mình có tài năng, nhưng tự định ra cho bản thân phải tập luyện chăm chỉ hơn mọi người. Tôi sẽ không chơi bóng như trẻ con nữa. Tôi cũng ngừng hành xử như một đứa trẻ. Tôi sẽ tập luyện như thể trở thành người xuất sắc nhất thế giới.

Ngày đó, tôi không biết những cảm xúc ấy tới từ đâu cả. Chỉ là chút bột phát trong con tim mình thôi. Đó như thể một khao khát không bao giờ rời xa. Khi thua trận, bạn sẽ cảm thấy cồn cào gan ruột. Còn khi chiến thắng, cảm giác cồn cào ruột gan đó vẫn còn, nhưng cứ như thể ta vừa được ăn một chút chút gì đó. Tôi chỉ có thể giải thích cảm xúc ấy theo cách đó mà thôi.

Tôi bắt đầu lén trốn khỏi phòng ngủ mỗi đêm để chạy ra ngoài tập luyện. Tôi ngày càng đô con hơn, nhanh hơn. Thế rồi tôi bước vào sân bóng, và thấy đám đông từng xì xào nói "Ừm, nhưng nó gầy loắt choắt à?". Giờ đây họ nhìn tôi cứ như thể tận thế đến nơi rồi ấy.

KỲ VỌNG VÀO SỰ VĨ ĐẠI
Khi tôi 15 tuổi, tôi tới bên một số đồng đội trong khi tập luyện. Tôi nhớ diễn biến chuyện ấy rất rõ ràng. Tôi nói với họ "Một ngày nào đó, mình sẽ trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới".

Họ cười phá lên khi nghe những lời ấy. Lúc đó tôi còn chưa lên được đội một Sporting, nhưng tôi có niềm tin vào điều mình nói ra. Thực sự đấy.

Khi tôi bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp vào năm 17 tuổi, mẹ tôi chỉ có thể đến xem vừa vặn từng trận đấu do bị căng thẳng. Bà tới xem tôi thi đấu trên sân vận động José Alvalade, và bà dễ bị kích động trong những trận đấu lớn. Bà kích động tới mức lăn ra bất tỉnh. Bất tỉnh, tôi nói nghiêm túc đấy. Bác sĩ thậm chí còn phải yêu cầu bà uống thuốc an thần để xoa dịu bệnh tình, chỉ vì bà đến xem tôi thi đấu.

Biết chuyện đó, tôi nói với bà: "Mẹ còn nhớ hồi mẹ còn chẳng quan tâm tới bóng đá chứ?"

Tôi bắt đầu mơ ước lớn lao hơn. Tôi muốn chơi cho đội tuyển quốc gia, và tôi muốn chơi cho Manchester (United), bởi tôi lúc nào cũng xem Premier League trên tivi. Tôi bị mê hoặc trước tốc độ điên cuồng của những trận đấu, trước những bài hát đám đông cất lên. Không khí các trận đấu thôi thúc tôi. Khi tôi trở thành cầu thủ của Manchester, đó là một khoảnh khắc rất đáng tự hào với tôi. Nhưng tôi nghĩ với gia đình mình, điều ấy còn đáng tự hào hơn nhiều.

Qua những nỗ lực không biết ngừng nghỉ, Ronaldo đã vươn mình thành huyền thoại của bóng đá thế giớiQua những nỗ lực không biết ngừng nghỉ, Ronaldo đã vươn mình thành huyền thoại của bóng đá thế giới

Lúc đầu, giành được những danh hiệu khiến tôi thấy cảm xúc trào dâng. Tôi nhớ khi giành cúp Champions League lần đầu tiên ở Manchester, cảm xúc ngập tràn biết bao. Điều ấy lặp lại khi tôi giành Quả bóng vàng lần đầu trong sự nghiệp. Nhưng những giấc mơ, những khao khát trong tôi cứ ngày một lớn hơn. Đó mới là mơ, phải không nhỉ? Tôi luôn ngưỡng mộ Madrid từ lâu, và tôi muốn có thử thách mới. Tôi muốn giành những danh hiệu ở Madrid, phá vỡ tất cả những kỷ lục ở đó, và trở thành huyền thoại ở CLB.

Sau tám năm chơi bóng ở Madrid, tôi đã làm được những điều kỳ diệu. Nhưng cũng phải thành thực nói ra, việc giành những danh hiệu ở giai đoạn sau này trong sự nghiệp dần mang lại một thứ cảm xúc khác biệt. Đặc biệt là trong 2 năm vừa qua. Ở Madrid, nếu bạn không giành chiến thắng ở mọi đấu trường, người khác sẽ coi đó là thất bại. Kỳ vọng của người hâm mộ lớn lao biết chừng nào, kỳ vọng vào sự vĩ đại. Và đó là việc tôi phải làm.

CẢM XÚC CỦA 1 NGƯỜI CHA
Nhưng khi bạn làm một người cha, cảm xúc ấy lại hoàn toàn khác. Không thể diễn ra nổi. Đó là lý do khiến quãng thời gian tôi sống ở Madrid thật đặc biệt. Tôi là một cầu thủ, nhưng còn là một người cha nữa.

Có một khoảnh khắc về tôi và con trai mà tôi sẽ mãi mãi nhớ rõ.

Mõi khi tôi nhớ lại chuyện đó, tôi lại cảm thấy thật ấm lòng.

Đó là khoảnh khắc trên sân sau khi chúng tôi vô địch Champions League lần gần nhất ở Cardiff. Đêm đó chúng tôi đã làm nên lịch sử. Tôi ở trên sân khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, cảm thấy như thể mình vừa gửi một thông điệp đến toàn thế giới vậy. Nhưng rồi con trai tôi bước vào sân để ăn mừng cùng tôi... và mọi thứ như thể một cái búng tay vậy. Ngay lập tức, cảm xúc hiện tại trong tôi thay đổi. Thằng bé chạy vòng quanh bên con trai của Marcelo. Chúng tôi cùng nhau nắm chiếc cúp. Tôi và con trai tay trong tay dắt nhau đi vòng quanh sân bóng.

Khi nắm tay con trai ăn mừng chiến thắng vô địch Champions League, cảm xúc của Ronaldo đã thực sự như 1 người chaKhi nắm tay con trai ăn mừng chiến thắng vô địch Champions League, cảm xúc của Ronaldo đã thực sự như 1 người cha

Niềm vui sướng ấy tôi chẳng thể hiểu được cho tới ngày làm cha. Có rất nhiều cảm xúc đến cùng lúc và đan xen vào nhau khiến ta không thể miêu tả chỉ bằng lời nói. Thứ duy nhất tôi có thể so sánh với nó là cảm xúc khi tôi khởi động trên sân bóng ở Madeira, và thấy mẹ cùng những bà chị gái ngồi sát nhau trên khán đài.

Ngày chúng tôi trở lại sân Bernabeu để ăn mừng chiến công, Cristiano Jr. và Marcelito chơi bóng trên sân, trước toàn thể khán giả. Cảnh vật khác nhiều so với khi tôi chơi bóng trên đường phố ở tuổi ấy, nhưng tôi hy vọng cảm xúc của con trai mình cũng giống như tôi ngày nào. Cảm giác của một cậu bé được gia đình yêu chiều.

GIẤC MƠ CỦA ĐỨA TRẺ
Sau 400 trận chơi cho Madrid, chiến thắng vẫn là tham vọng tối thượng của tôi. Tôi nghĩ mình sinh ra để giành chiến thắng. Nhưng cảm xúc sau mỗi chiến thắng giờ thay đổi hoàn toàn. Đây là một chương mới trong cuộc đời tôi. Tôi có một thông điệp đặc biệt khắc lên đôi giày mới hiệu Mercurial mình xỏ mỗi khi ra sân. Dòng chữ ấy khắc ở ngay gót chân, và đó là những chữ cuối cùng tôi đọc trước khi buộc dây giày và bước vào đường hầm thi đấu.

Dòng chữ ấy giống như lời nhắc nhở cuối cùng... động lực cuối cùng. “El sueño del niño”.

Giấc mơ của đứa trẻ.

Có lẽ giờ bạn đã hiểu rồi đấy.

Từ 1 cậu nhóc ham mê bóng đá, giờ Ronaldo đã trở thành 1 huyền thoại nhưng vẫn giữ trong mình khát khao như thủa nhỏTừ 1 cậu nhóc ham mê bóng đá, giờ Ronaldo đã trở thành 1 huyền thoại nhưng vẫn giữ trong mình khát khao như thủa nhỏ

Sau tất cả, dĩ nhiên sứ mệnh của tôi chẳng hề thay đổi, vẫn luôn là như thế. Tôi muốn tiếp tục phá vỡ những kỷ lục ở Madrid. Tôi muốn giành nhiều danh hiệu nhất có thể. Đó đơn giản là bản chất của tôi rồi.

Nhưng điều có ý nghĩa nhất với tôi trong những ngày ở Madrid, và đó cũng là điều tôi sẽ kể lại cho cháu chắt mình sau này khi trở thành một ông cụ 95 tuổi, chính là cảm giác đi vòng quanh sân bóng với vị thế của một nhà vô địch, tay trong tay bên cạnh con trai mình.

Hy vọng tôi sẽ được làm điều ấy một lần nữa.

Cristiano Ronaldo.

Chia sẻ

Bình luận 0