Griezmann: “Bất chấp thủ đoạn để trở thành ngôi sao”
Cẩm Chi (lược dịch)

Chia sẻ

Bình luận 0

Đằng sau bức tường hoen màu ố vàng của trại huấn luyện Clairefontaine, nhóm phóng viên tạp chí GQ tìm tới một anh chàng với khuôn mặt khắc khổ, dáng người mảnh khảnh nhưng lại là niềm hy vọng dân tộc của Pháp tại EURO 2016. Anh ta là Antoine Griezmann.

“TÔI YÊU BECKHAM”
- Vì sao anh chọn áo số 7? 

Tôi là fan hâm mộ của David Beckham. 

- Thật à? 

Thật mà, tôi yêu anh ấy từ năm lên 7. Tôi còn nhớ ở Olympic 2012, Beckham bước ra thảm cỏ Wembley. Gió máy lồng lộng mà nếp tóc anh ấy vẫn giữ nguyên. Thật lịch lãm và đẹp trai biết mấy. 

- Ngoài số áo, anh có học hỏi điều gì từ Beckham không? 

Tôi mặc áo dài tay, giống anh ấy. 

- Có một chi tiết thường thấy ở Beckham: Quần anh ta không mấy khi ướt. Anh biết vì sao không?

Đã là người của công chúng thì phải bảnh bao thanh lịch. Anh chú ý mà xem, Beckham mà mệt là đi bộ. Đi bộ thì không ra mồ hôi, gió thổi nữa lại khô cong, lại đẹp trai. 

- Beckham là một ngôi sao trong giới showbiz. Anh có cố gắng vươn tới hình tượng đó không? 

Chị tôi, Maud là một chuyên viên tổ chức sự kiện. Tôi luôn cố gắng học hỏi các thủ pháp truyền thông từ bà chị, có vậy mới khiến các nhà báo chú ý tới mình được. Lên mặt báo với tần suất thường xuyên là ước mơ của tôi, như Beckham ấy. 

“MẤY AI ĐƯỢC NHƯ TÔI”

- Tại sao anh sút hỏng penalty ở chung kết Champions League? Có phải vì vậy mà HLV Deschamps tiết lộ sẽ không xếp anh đá phạt đền nếu viễn cảnh ấy xảy ra không? 

Khi trọng tài tuýt còi, tôi biết tôi sẽ sút. Và tôi biết mình sẽ sút vào chính giữa. Tôi không có điều gì phải hối tiếc về tình huống ấy. Chỉ là chuyện của vận may thôi. 

- Anh vẫn chưa trả lời vế sau? 

Tôi không biết ông ấy (Deschamps) nghĩ gì. Nhưng mọi toan tính của HLV đều là vì tập thể mà thôi. Sút hay không cũng được, miễn là Pháp vô địch EURO 2016. 

- Cũng chẳng sao đâu. Dù anh được tin tưởng trao trọng trách đá penalty hay không, vị thế của anh ở đội tuyển đã khác. Cùng Pogba, anh là niềm hy vọng lớn nhất của Pháp năm nay. 

Tôi luôn nhận thức được điều đó. Nhưng tôi tự nhủ rằng phải ra sân với tình yêu bóng đá thuần khiết, chứ không phải để chứng tỏ với ai đó. 

- Còn mục tiêu nào khác trong màu áo Les Bleus không? 

Mỗi lần ra sân, nhìn lên khán đài, tôi thường thấy các em nhỏ khoác áo in tên Pogba sau lưng. Tôi lại tự hỏi “Tại sao chúng nó không in tên mình?”. Vì thế, trong trận đấu, tôi cố gắng thể hiện các kỹ thuật cá nhân để lấy lòng bọn trẻ. 

- Anh đang ám chỉ một cuộc ganh đua giữa mình và Pogba à?

Ừ, đúng thế đấy.

- Bất chấp mọi thủ đoạn để vượt lên Pogba thành ngôi sao lớn nhất ư? Kể cả mấy trò khoe mẽ xàm xí á? 

Chứ sao. Miễn nó không ảnh hưởng tới chất lượng và thành tích của đội là được. 

- Sao mà thế được? Hai ngôi sao có cái tôi lớn trên sân, không biết kiềm chế và nhường nhau mà nghĩ Pháp sẽ chơi như một khối thống nhất á? 

Hỏi tôi làm gì? Hỏi Deschamps đi, ông ấy được nhà nước trả lương để làm công việc của mình mà. 

- Tại sao anh tự cho mình cái đặc quyền quái gở ấy? 

Mấy ai được Tổng thống tới thăm và trò chuyện riêng như tôi. 

- Hôm ấy, Hollande đã nói gì? 

Ngài Tổng thống nói về tình hình an ninh quốc gia, khuyên tôi đừng sợ cứ tập trung mà đá. Việc chống khủng bố đã có cơ quan chức năng lo. 

“CHÚNG TÔI NHƯ NHỮNG ÔNG VUA CON”

- Pháp có đầu tư mạnh cho kỳ EURO lần này không?

Có, nhiều là đằng khác. Cái gì cũng có, đời sống của anh em cầu thủ được chăm lo tới tận răng. 

- Như thế nào?

Mỗi người có phòng riêng của mình. Phòng tôi có TV, có máy chơi game Xbox, có phần mềm bản quyền chiếu phim series Mỹ. Tôi hay chơi bóng rổ, tựa game NBA 2k, thường xem bộ Blacklist và Heroes.

- Thời gian còn lại anh làm gì. Không tính ăn, ngủ và tập nhé. 

Chơi boardgame hoặc đánh bài lá chẳng hạn. Tôi, Coman, Sissoko và Evra là cạ cứng của nhau.

- Mấy anh cứ túm năm tụm ba, liệu có bao giờ nảy ra ý tưởng vượt rào “bay đêm” không? 

Anh đang ám chỉ scandal 2012 đấy à? 

- Không, tình cờ nghĩ sao nói đấy thôi. 

Không sao, mấy anh lo là phải. Năm đó tôi mắc lỗi lớn, đang dịp chiến dịch vòng loại EURO mà lại trốn trại Le Harve, lái xe 2 tiếng tới đại lộ Elysee nhảy múa cùng mấy cô gái lạ mặt. Tôi xin lỗi. Được đối xử như “ông vua con” thế này mà còn phạm luật thì chẳng còn lỗ nào mà chui nữa. 

Chia sẻ

Bình luận 0