German Burgos: Tôi chọn bóng đá vì được đi tiểu trên sân!
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Với việc Diego Simeone không được trực tiếp chỉ đạo trong trận chung kết, trợ lý German Burgos sẽ là người thay El Cholo truyền đến các cầu thủ Atletico nhiệt huyết chiến thắng. Bạn có thể không tin, nhưng Burgos có thể làm điều đó còn tốt hơn cả Simeone bởi cá tính có phần điên loạn mà ông đã thể hiện cả trong sự nghiệp cầu thủ cho đến lúc ngồi trên băng ghế chỉ đạo. 

- German, điều đầu tiên ông có thể nhớ về bóng đá là gì?
+ Sự hồi hộp khi sở hữu quả bóng đầu tiên. Tôi là con một và cần cái gì đó để giải trí, nhất là vào những ngày mưa. Mọi thứ đều có thể trở thành quả bóng, đó là lý do vì sao nó trở thành môn thể thao phổ biến của nhiều tầng lớp. Bạn chỉ cần vo tròn vài tờ giấy là có thể chơi bóng. Điều kiện không cho phép tôi tiếp cận các môn thể thao khác, tennis hay bóng rổ? Quên khẩn trương!

Tại Mar del Plata, chúng tôi có thể chơi bóng trên đường phố. Trận đấu thường bị ngắt quãng khi có một chiếc xe đi qua rồi lại hăng say chiến đấu cho tới khi… chiếc xe khác tới. Cha tôi là một phu khuân vác, ngoài ra ông còn cắt tóc và sửa điện thoại, mẹ tôi thì chỉ ở nhà. Bà luôn nói rằng nếu chúng tôi ăn ít đi thì nhà mình có thể trở thành triệu phú. Tôi dĩ nhiên là ăn khỏe nhất nhà! Thế mới buồn.

- Khi những đứa trẻ chơi bóng trên đường, sẽ có những đứa nổi bật lên hẳn. Ông có nằm trong số đó không?
+ Khi tôi 7 tuổi, tôi đã chơi ở vị trí thủ môn, thỉnh thoảng được lên đá tiền vệ. Thường thì có 2 nhóm, một nhóm đại diện cho Boca Junior, thường lớn hơn một chút và nhóm còn lại của chúng tôi. Nếu hôm nào tôi trót dại mặc cái áo River Plate, nhóm kia sẽ không cho tôi chơi cùng. Tôi thường giấu cái áo River Plate đi. Họ nói tôi chơi tiền vệ sẽ tốt hơn giữ gôn nhiều!

Là một thủ môn khùng, một rocker siêu khùng, chẳng lạ gì khi Burgos gắn bó với bóng đá chỉ để đái trên sânLà một thủ môn khùng, một rocker siêu khùng, chẳng lạ gì khi Burgos gắn bó với bóng đá chỉ để đái trên sân

- Nếu ông không phải một cầu thủ bóng đá, ông muốn mình trở thành một người như thế nào?
+ Nếu tôi không phải một cầu thủ bóng đá, tôi muốn mình trở thành một cầu thủ bóng đá (Cười).

- Ở độ tuổi nào ông thấy rằng mình sẽ dành cả đời cho bóng đá?
+ Từ khi còn là một đứa trẻ. Tôi vô địch mọi giải đấu. Mẹ tôi thì không thích đâu, bà ấy sợ tôi bị chấn thương. Các CLB bắt đầu tìm đến tôi sau khi tôi hoàn thành chương trình phổ thông. Ferro Carril Oeste tìm tới lúc tôi tròn 15 tuổi. Bà mẹ già của tôi khóc liên tục vì không muốn tôi đi. Từ Mar del Plata tới thủ đô là 400km. Bố tôi thì cứ giục “Đi đi, đi ngay cho tao!”. Nhưng rồi tôi quẳng hành lý túi xách sang một bên. Tôi đến bên mẹ tôi và nói: “Khóc hết năm nay đi, rồi năm sau con sẽ đi!”.

- Cuối cùng thì anh cũng rời Mar del Plata?
+ Tất nhiên. Tôi còn nhớ phó chủ tịch đội bóng đọc to bản hợp đồng có đoạn: “Các cầu thủ sẽ có một căn hộ 3 phòng, blah, blah, blah…”. Rồi cha tôi nhảy lên: “Ở hai người vẫn ngon nhỉ?”. Tôi nhìn ông ấy và chỉ muốn giết ông ấy ngay lập tức. Tôi xấu hổ đến đờ đẫn cả người. Tôi có một căn hộ với phòng bếp, phòng ngủ, nhà tắm và ban công. Bố tôi đến ngủ ở trên ghế sofa. Ông ấy nói: “Thư giãn đi, mày có hợp đồng rồi. Tao cảm thấy như được giải thoát vậy!”.

- Vậy khi nào ông biết El Cholo?
+ Chúng tôi biết rõ nhau như thể đã sống cùng nhau cả đời vậy. Chúng tôi ngồi cùng bàn ăn trong 8 năm. Tôi chỉ cần nhìn là hiểu ông ấy sắp nói cái gì, vì sao ông ấy lo lắng, ngược lại cũng như vậy. Đó là một sự thấu hiểu quan trọng.

TÍnh cách của ông hợp với HLV Simeone tạo ra bản sắc rất đăc trưng cho ATMTÍnh cách của ông hợp với HLV Simeone tạo ra bản sắc rất đăc trưng cho ATM

- Ai là kép chính và ai là kép phụ?
+ HLV và trợ lý phải ăn ý giống như những cặp đôi lừng danh trên màn ảnh vậy. Robert De Niro và Joe Pesci…

- Có điều gì đặc biệt ở Atletico?
+ Rất nhiều thứ. Tôi biết Atletico khi đang ở Mallorca. Đó là năm đầu tiên Atletico đá ở giải hạng nhì. Họ làm khách trên sân Burtaque của Leganes. Các CĐV của họ thực sự thống trị, họ làm tôi nổi da gà. Họ hát suốt trận, át cả các CĐV đội nhà. Tôi hét lên trước TV: “Mẹ kiếp, nếu Ateltico thua không biết lũ này hát gì nhỉ? Tao muốn đến đây chơi bóng!”.

- Năm 2014, khi Ateltico bị Real Madrid chọc thủng lưới ở phút 93, ông nói gì với El Cholo?
+ Vài điều, nhưng tôi không muốn chia sẻ.

- Thật à?
+ Đúng vậy, tôi đã nói với El Cholo những điều quan trọng. Tôi rất ít nói và thường không phát ngôn, nhưng lúc đó là một thời điểm đặc biệt. Chúng tôi bị gỡ hòa 1-1 và phải bước vào hiệp phụ. Tôi là một người lạc quan, không dễ bị cuốn đi bởi cảm xúc. El Cholo có thể nổi nóng, đá chai nước, chửi bới các thứ… Nhưng tôi phải lạnh lùng để kiềm chế anh ấy, một thủ môn thì luôn phải bình tĩnh. Hiểu chứ?

Cùng nhau, họ đã trải qua nhiều nỗi đau và niềm vuiCùng nhau, họ đã trải qua nhiều nỗi đau và niềm vui

- Ông thấy trận thua nào đau hơn, ở Lisbon hay Milan?
+ À để xem nào… Cả hai! Đã thua thì trận nào cũng đau, ngược lại vô địch thì trận nào cũng sướng. Vấn đề là đừng để cảm xúc kéo dài quá lâu.

- Ông từng khóc sau một trận thua?
+ Có, không nhiều!

- Chiến thắng trước căn bệnh ung thư có thể coi là một chức vô địch?
+ Một ngày nọ, một bà già nhắc nhở tôi về những gì tôi nói với bà ấy khi bà ấy mắc bệnh ung thư. Tôi đã nói rằng: “Đừng gục ngã, hãy đối mặt với tấm gương và khẳng định rằng bạn sẽ chiến thắng!”. Nhiều người bị ung thư tìm đến tôi để có thêm hy vọng. Nhưng phải nói thật thế này: khi bạn mặc chiếc áo bệnh nhân và nằm dưới ánh đèn phòng bệnh, cảm giác nó khác hơn ngồi hô khẩu hiệu, triết lý rất nhiều.

- Ông sợ?
+ Không, ngược lại. Tôi trốn viện. Tôi trốn ra ngoài với chai nước truyền trên tay. Một đứa trẻ gặp tôi ở đại sảnh bệnh viện và nài nỉ: “Cháu xin chú, chú gặp bố cháu được không? Bố cháu là một CĐV Atletico và ông ấy không còn nhiều thời gian nữa. Chú có thể nói điều gì đó với ông ấy được không?”. Tôi ra ngồi nói chuyện với người đàn ông đó, nhiều khi bạn cần một sự chia sẻ như vậy.

- Ông có sở thích nào ngoài bóng đá không?
+ Không, tôi không thích bất cứ điều gì ngoài bóng đá. Nếu nhét tôi vào một sân quần vợt, tôi sẽ tự hỏi rằng nếu buồn đi tiểu thì mình sẽ tiểu ở đâu. Còn nếu chơi bóng rổ thì chẳng khác gì bị nhốt vào một cái tàu ngầm đang chìm cả. Khúc côn cầu? Một môn thể thao chẳng có ý nghĩa gì khi những người mẹ không thể tìm ra con trai mình giữa một đống đeo mặt nạn như nhau. Không!

Nhưng đêm nay, Burgos sẽ tách ra khỏi cái bóng của trợ lý để thay Simeone điều khiển ATM đá trận chung kếtNhưng đêm nay, Burgos sẽ tách ra khỏi cái bóng của trợ lý để thay Simeone điều khiển ATM đá trận chung kết

- Điều gì làm ông đặc biệt vui?
+ Tình yêu (cười lớn)

- Ông có tin vào Chúa không?
+ Hồi nhỏ, nhưng sau đó tôi thấy người ta lấy nước thánh từ vòi phun ngoài sân nên niềm tin cũng phai nhạt đi nhiều.

- Tội lỗi tồi tệ nhất là gì?
+ Phản quốc!

- Di Stefano nói rằng: “Một HLV biết về bóng đá có thể đóng góp 10% vào chiến thắng, nhưng nếu không biết gì thì sẽ đóng góp tới 40% vào thất bại”. Ông thì sao?
+ Tôi nghĩ một HLV giỏi là làm cho đội bóng có thể vận hành tốt thông qua các ý tưởng của mình và không để phụ thuộc vào ai cả.

- Simeone là một người như thế?
+ Có lẽ thế. Ông ấy thuộc cung Kim Ngưu còn tôi là cung Bạch Dương. Tôi tin vào các cung Hoàng Đạo và luôn đánh giá cao những người thuộc cung Kim Ngưu!

- Nhiều người nói rằng ông là trợ lý tốt vì không bao giờ muốn làm HLV trưởng, có thật không?
+ Không, vớ vẩn đấy, ai chẳng muốn làm HLV trưởng.

- Vậy tại sao ông vẫn tiếp tục làm trợ lý?
+ Tôi thấy mình đang làm tốt, thế thôi!

- Ông có muốn dẫn dắt Atletico?
+ Chắc chắn rồi, nhưng tôi muốn mọi thứ xảy ra một cách tự nhiên và bây giờ chỉ cần chuẩn bị tốt cho ngày đó.

 Vào năm 1999, trong thời gian khoác áo Mallorca, German Burgos đã bị treo giò 11 trận (Án phạt nặng thứ 3 trong lịch sử La Liga) vì knock-out tiền đạo của Espanyol, Manolo Serrano bằng một cú đấm chính diện vào mặt.

Chia sẻ

Bình luận 0