Gerard Pique được như hôm nay là nhờ ơn Sir Alex
Hồ Đắc

Chia sẻ

Bình luận 0

Trung vệ Pique vừa có một cuộc nói chuyện dài với The Player’s Tribune. Anh đã rất cởi mở và chia sẻ nhiều câu chuyện thú vị trong sự nghiệp của mình, từ lúc còn là cầu thủ đầy tự ti ở Man United cho đến khi trở thành ngôi sao ở Barca.

TỰ HÀO KHI ĐƯỢC KHOÁC ÁO ĐT TÂY BAN NHA
Mùa giải năm ngoái, khi thầy trò HLV Zinedine Zidane gặt hái rất nhiều thành công, họ có vẻ khoái chí lắm. Những cầu thủ của Real Madrid khi lên tập trung ĐTQG thường xuyên lặp đi lặp lại điệp khúc của kẻ chiến thắng mỗi khi họ nhìn thấy tôi trong lúc tập luyện…”. 

Các bạn có hiểu gì không? Tôi đang nói đùa đấy! Sở dĩ tôi có thể nói đùa hơi quá một chút như vậy bởi các cầu thủ người Tây Ban Nha ở Real Madrid cũng là anh em chiến hữu của tôi ở ĐTQG. Chúng tôi có thể bài xích nhau, gây gổ nhau ở CLB. Nhưng khi lên tập trung ĐTQG, chúng tôi có chung một giấc mơ chiến thắng. 

Dù là đối thủ ở CLB nhưng mối khi lên tuyển, Pique đều vui vẻ với các cầu thủ của RealDù là đối thủ ở CLB nhưng mối khi lên tuyển, Pique đều vui vẻ với các cầu thủ của Real

Tôi luôn tự hào khi được thi đấu cho ĐT Tây Ban Nha. Từ khi còn là một cậu bé, khi chứng kiến Luis Enrique bị Mauro Tassotti (Italia) đánh đổ máu ở World Cup 1994, tôi đã nhen nhóm khát khao sẽ trở thành tuyển thủ Tây Ban Nha. Tôi vô cùng hạnh phúc khi 4 năm một lần lại được cùng ĐT Tây Ban Nha ở một VCK World Cup. Chỉ những người hay xem các kênh truyền hình thể thao ở Madrid, họ mới hay phải nghe những câu chuyện hoàn toàn bịa đặt về tôi. Họ hay nói tôi là kẻ lừa đảo và tôi luôn có ý đồ làm cho đất nước Tây Ban Nha bị chia cắt…

Tôi không phải là một người làm chính trị. Tôi cho rằng, khi có tới 80% dân số Catalunya bày tỏ nguyện vọng muốn được bỏ phiếu để trưng cầu dân ý trong chuyện ly khai khỏi Tây Ban Nha thì vấn đề cần phải được xem xét. Tôi biết là ở đất nước tôi, nhiều người đã nói rằng, tôi nên câm miệng lại và chỉ nên tập trung vào việc chơi bóng. Nhưng xin lỗi, tôi không làm được. Tôi là một cầu thủ bóng đá, nhưng tôi cũng là một người trần mắt thịt. Tôi có nhu cầu bày tỏ quan điểm cũng như nguyện vọng cá nhân.

SIR ALEX NHƯ NGƯỜI CHA THỨ 2
Từ khi gia nhập Barca, tôi đã giành mọi vinh quang, từ chức vô địch thế giới, đến vô địch Champions League, La Liga... Nhưng trước quãng thời gian đó, tôi vô cùng thê thảm. Nếu không có HLV Alex Ferguson, sự nghiệp của tôi có thể đã rẽ sang một hướng khác. Tôi gia nhập Old Trafford khi mới 17 tuổi. Lúc đó, tôi còn quá trẻ. Thú thực là trong quãng thời gian đấu ở Man United, tôi đã bị sốc. Trong lần đầu tiên ngồi trong phòng thay đồ của đội bóng trước một trận đấu, tôi có cảm giác như mình đang ở dưới chín tầng địa ngục. 

Tôi nhớ có lần, đang trong phòng thay đồ, có tiếng rung của điện thoại. Đội trưởng Roy Keane nhìn quanh rồi hỏi: "Điện thoại của ai vậy?". Cả phòng thay đồ im lặng. Tôi cũng thế. Rồi một lúc sau, tôi nhận ra đó là tiếng điện thoại của mình. Tôi đã để nó ở chế độ rung. Keane hỏi lại: "Điện thoại của ai đang  rung?". Tôi lí nhí: "Của tôi!". Anh ấy nhìn tôi với thái độ vô cùng giận giữ và đó là một kỷ niệm đáng nhớ thời tôi mới đến Man United.

Pique vẫn luôn nhớ ơn công lao của Sir AlexPique vẫn luôn nhớ ơn công lao của Sir Alex

Tôi vẫn nhớ khi người đại diện nói về việc Barca muốn mua lại tôi. Tôi không dám tin là sự thật. Rồi tôi quyết định đến gặp riêng HLV Ferguson. Tôi biết, ông ấy đánh giá cao về tôi và rất hay tạo cơ hội cho tôi. Tôi luôn biết ơn ông ấy về điều đó và cảm thấy không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cuộc nói chuyện của 2 chúng tôi diễn ra khá dài. Tôi nói hết sức chân thành. Tôi bày tỏ nguyện vọng muốn được thi đấu cho Barca. Tôi muốn được ông ấy tạo điều kiện. HLV Ferguson đã đồng ý để tôi ra đi sau khi mùa giải kết thúc.

Điều tôi ngưỡng mộ nhất ở HLV Ferguson là khi Man United bất ngờ đụng đầu với Barca ở bán kết Champions League năm đó. Tôi đã nghĩ đến viễn cảnh được thi đấu ở Nou Camp và háo hức trước cơ hội thể hiện mình. Lúc đó, Nemanja Vidic đang chấn thương và tôi gần như chắc chắn được đá chính. Nhưng đêm trước khi trận đấu diễn ra, HLV Ferguson gõ cửa phòng tôi. Ông ấy nói không đăng ký tôi vào danh sách: “Đàm phán hợp đồng giữa cậu với phía Barca gần như đã hoàn tất. Nếu cậu ra sân và không may thi đấu không tốt, họ có thể sẽ bỏ của chạy lấy người”. Ở trận đấu đó, 2 đội hòa 0-0 và sau đó Barca bị loại ở trận lượt về. Nếu không có sự nhìn xa trông rộng của HLV Ferguson, tôi có thể đã không dễ dàng trở lại Nou Camp đến vậy.

Pep Guardiola là một thiên tài
Tôi trở lại Barca và không thể ngờ mình lại nhanh chóng thành công đến như vậy. Điều may mắn cho tôi là HLV Pep Guardiola lúc đó đã nhận ra khả năng của tôi. Pep là một thiên tài về chiến thuật và có biệt tài khai thác triệt để các điểm mạnh của học trò. Ông ấy nhanh chóng xếp tôi đá cặp cùng trung vệ Carles Puyol, dù ban đầu tôi chỉ xếp thứ 4 trong danh sách lựa chọn. Ở Barca, ngoài Pep, tôi cũng rất biết ơn Puyol. Tôi đã học được rất nhiều điều từ Puyol. Anh ấy có ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Tôi học hỏi được nhiều điều từ anh ấy.

Chia sẻ

Bình luận 0