Hải An

Chia sẻ

Bình luận 0

Dương Hồng Sơn cuối cùng đã chính thức giải nghệ một cách viên mãn, hạnh phúc, vinh quang. Nó khác hẳn lần tuyên bố giải nghệ hơn 10 năm trước đầy cay đắng, ẩn ức và hoang mang.
TRÊN SÂN CỎ, TÔI CHỈ LÀ MỘT THẰNG ĐIÊN

- Hồng Sơn này, tại sao anh chọn thời điểm này để giải nghệ nhỉ? Khi mà đội bóng vẫn còn rất cần anh và anh vẫn có cơ hội kiếm thêm vài một hai danh hiệu nữa.

+ Tôi đã 35 tuổi rồi, vẫn có thể thi đấu tiếp nhưng tôi cho rằng, dừng ở mốc 35 tuổi là đẹp. Mong muốn của người ta là vô bờ, quan trọng là biết đâu là điểm dừng. Bỏ qua chuyện tuổi tác, điểm dừng của tôi sẽ tạo cơ hội cho các thủ môn trẻ khác ở Hà Nội T&T. Họ đều là những thủ môn giỏi, nhưng họ cần một cơ hội để thể hiện và phát triển. Cũng như tôi ngày xưa.

- Ngày xưa của anh thế nào? Cũng là một thủ môn mong chờ cơ hội từ một điểm dừng của người khác à?

+ (Cười) Không, nếu truy về rốt ráo của khái niệm “ngày xưa” thì tôi đâu phải là thủ môn. Đam mê bóng đá từ nhỏ, nhưng xuất phát điểm của tôi là chơi bóng trong đội năng khiếu Quỳnh Lưu. Khi đó, tôi thường chơi ở vị trí hậu vệ trái và tiền vệ trái. Nhưng đến khi gia nhập lò Sông Lam, tôi lại được các thầy giao cho nhiệm vụ bắt bóng…

- Phải chăng họ nhìn thấy ở anh tố chất tiềm ẩn của một thủ môn giỏi chăng?

+ Không, không hề. Chẳng qua là vì lúc đó thiếu thủ môn nên số phận đã xúi các thầy chọn tôi là “người gác đền” mà thôi. Tôi nghĩ, điều này có tác động của số phận. Bởi vì, lúc đó hầu như chẳng có khái niệm HLV thủ môn.

Như ở trường hợp của tôi chẳng hạn. Việc tập luyện ở mỗi buổi tập chỉ là đứng trước khung thành, HLV trưởng sút bóng và mình bắt. Hoàn toàn không có chỉ dẫn cơ bản về kỹ thuật bắt bóng hay giáo trình, học cụ. Tôi toàn phải tự mò mẫm, xem nhìn và bắt chước.

- Cứ xem, bắt chước và rồi thành tài à?

+ Làm gì có chuyện ấy. Sau quãng thời gian bắt bóng theo bản năng, cơ duyên run rủi cho tôi được triệu tập lên ĐT U16 Quốc gia. Bắt đầu từ đây, tôi mới được làm việc với HLV thủ môn. Đầu tiên là thày Dũng “Mè”, sau đó là thày Trần Văn Khánh - thủ môn huyền thoại của Thể Công khi xưa.

Thành thật mà nói, tôi rất biết ơn thày Khánh, người đã chỉ dạy cho tôi những kỹ thuật cơ bản từ nhỏ nhất trở đi. Hồi xưa, tôi bắt bóng bản năng lắm, tay cứ khuỳnh khuỳnh. Thầy Khánh phải uốn nắn ghê lắm mới bỏ được tư thế sai đó. Thật sự, nếu không có thầy Dũng và thầy Khánh, chắc chắn không có một Dương Hồng Sơn như ngày hôm nay.

- Thế còn yếu tố bản lĩnh? Trong giai đoạn bóng đá hiện đại, rất hiếm khi thủ môn đem lại cảm giác an toàn mỗi khi ĐTQG thi đấu. Thế nhưng, tại AFF Suzuki Cup 2008, giới chuyên môn và NHM lại rất tin tưởng khi anh trấn giữ khung thành bởi bản lĩnh dày dạn và lối bắt bóng lì lợm. Làm thế nào mà anh đạt được điều đó?

+ Điên anh ạ. Để có được bản lĩnh thì phải biến mình thành thằng điên trên sân bóng. Điên đúng nghĩa chứ không bóng gió gì đâu. Tập luyện hay thi đấu, tôi đều rất điên. Tôi chỉ tập trung vào trái bóng và diễn biến trên sân, chứ không màng gì đến khán đài hay khán giả xung quanh.

Nhưng mà kể cũng điên, nhiều khi tập trung quá lại dở. Ví dụ như hóa giải dễ dàng những pha bóng khó, song ở những tình huống ngớ ngẩn thì mình mắc lỗi, dẫn đến sai lầm. (Cười). Nhưng thủ môn cũng là con người phải không, đều không tránh khỏi sai lầm. Quan trọng là anh sửa chữa thế nào. Và đấy chính là bản lĩnh.


VỰC SÂU & ĐỈNH CAO

- Là một cầu thủ Nghệ An, nhưng trong trận đấu tôn vinh, anh lại khoác áo HN T&T và ĐT Việt Nam. Anh khởi đầu trong màu áo Sông Lam Nghệ An và kết thúc trong màu áo HN.T&T. Rất nhiều cầu thủ giỏi khác của SLNA cũng thế. Anh nghĩ thế nào về chuyện SLNA bị “chảy máu tài năng”, cầu thủ xứ Nghệ phải đi “kiếm cơm thiên hạ” như anh, như Công Vinh, Trọng Hoàng…?

+ Đây là một câu hỏi lớn. Tôi sẽ kiến giải theo góc nhìn cá nhân của tôi. Đầu tiên, từ thế hệ của chúng tôi đổ về trước, các cầu thủ chơi bóng vì niềm đam mê. Giấc mơ lớn nhất, đích đến khao khát nhất của tất cả chúng tôi là được lên đội 1 SLNA. Không có gì thiêng liêng, quý giá hơn điều đó.

Cầu thủ Nghệ An giỏi chỉ đá cho đội SLNA, biến đây thành lò đào tạo danh tiếng, thành nguồn cung cấp tuyển thủ vô tận cho các ĐTQG, thay thế dần vị trí của các đỉnh cao bóng đá vang bóng một thời như Thể Công, Hà Nội, TP.HCM. Thời điểm đó, dấu ấn của bóng đá Nghệ An phủ bóng khắp nơi.

Nhưng đến giai đoạn cuối những năm 2000, bắt đầu xuất hiện trào lưu doanh nghiệp nhảy vào làm bóng đá. Sức mạnh của đồng tiền hiển lộng, bắt buộc cầu thủ phải phân vân giữa “chùm khế ngọt quê hương” hay “bát cơm thơm xứ người”.

Ngay như trường hợp của tôi. Năm 2007, tôi hết hạn hợp đồng với SLNA. Có 2 nơi chào mời tôi. Đầu tiên là HN.T&T đưa ra đề nghị 1,6 tỉ đồng cho BHĐ trị giá 3 năm. Sau đó là Hải Phòng, còn béo bở hơn nhiều khi sẵn sàng chi 2.3 tỉ đồng cho 2 năm phục vụ.

Tôi đã đề đạt nguyện vọng với lãnh đạo SLNA rằng sẵn sàng ở lại quê hương với mức phí lót tay bằng 70% đề nghị của HN.T&T hoặc 60% đề nghị của Hải Phòng. Nhưng họ không đồng ý, mà chỉ chấp nhận trả tôi 300 triệu đồng/năm. Ngoài ra, tôi cũng cảm nhận được rằng dường như SLNA không cần sự phục vụ của tôi.

Thế là tôi ra đi đến nơi tôi được chơi bóng thoải mái, được đãi ngộ xứng đáng, lại không phải chịu nhiều áp lực. Thú thật, hồi bắt ở SLNA tôi bị tâm lý lắm. Chỉ cần mắc sai sót là bị nghi kỵ là bán độ nọ kia. Áp lực vô cùng. Còn ở HN.T&T, tôi giải tỏa được mọi áp lực, được tôn trọng, có được niềm vui trong bóng đá và nuôi được bản thân và gia đình.

Tôi không phán xét này nọ, nhưng chuyện cầu thủ giỏi không phục vụ đội bóng quê hương ngày càng bình thường. Đó mới là bóng đá chuyên nghiệp, miễn là sao các bên tìm được tiếng nói chung, lợi ích các bên được đảm bảo.


- Anh nói thời gian bắt bóng ở SLNA rất nhiều áp lực. Cụ thể là như thế nào?

+ Không hiểu sao, tôi có suy nghĩ rằng, ở SLNA luôn có mối nghi kỵ về tôi. Như đã nói ở trên, hễ tôi bắt bóng hỏng là bị xì xào. Năm 2004, mỗi lần ra sân là tôi bị căng thẳng lắm. Mà càng căng thẳng, càng dễ mắc sai lầm. Thế là mọi người quy kết tôi bán độ.

Thậm chí, tôi đã phải nói thẳng với lãnh đạo đội bóng: “Nếu tôi bán độ, hãy để công an vào sân bắt tôi luôn đi”. Những điều như thế khiến tôi đã đứng trước quyết định bỏ hẳn bóng đá để làm việc nhà. Đó là thời điểm 2005, khi tôi vừa bị SLNA kỷ luật nặng và chuẩn bị làm đám cưới.

Thú thật, nếu không có anh Hữu Thắng, thời điểm đó trở về làm HLV của SLNA khuyên nhủ, thì tôi đã giải nghệ cách đây hơn 10 năm rồi. Tôi rất biết ơn anh Hữu Thắng.


- Bóng đá Việt Nam cũng nên biết ơn Hữu Thắng nữa đúng không? Nếu không đâu có chức vô địch AFF Suzuki Cup 2008?

+ (Cười). Cái đấy thì tôi không biết, tôi chỉ chắc rằng, mảng đời của tôi với bóng đá sau cú sốc 2005 là do anh Thắng tái sinh. Còn nói về kỳ tích 2008, tôi nghĩ một lần nữa Định Mệnh lại tác động đến số phận của tôi. Bởi từ một thủ môn dự bị chỉ được bổ sung, mà tôi bước lên đỉnh vinh quang.

Hồi đó, tôi đâu có suất lên tuyển. Ông Calisto (cựu HLV trưởng ĐT Việt Nam - PV) triệu tập các thủ môn là Phan Văn Santos, Nguyễn Thế Anh, Bùi Quang Huy và Trần Đức Cường. Tôi còn chẳng được suất dự bị nữa là. Nhưng rồi Thế Anh bị ông Calisto kỷ luật, loại khỏi ĐTQG thế nên tôi được gọi bổ sung.

Sau trận giao hữu với Olympic Brazil mà Phan Văn Santos bắt chính, thì đội về Hàm Rồng (HAGL) tập huấn. Ở một vài trận đấu tập, tôi thể hiện được khả năng nên được HLV chấm bắt chính thức suốt giải AFF Suzuki Cup 2008, với đỉnh cao là vinh quang trên sân Mỹ Đình.

Anh thấy không, Định Mệnh đã vùi dập tôi đến tận cùng rồi đền bù bằng chức vô địch đầu tiên của ĐT Việt Nam, danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải và cả QBV Việt Nam cuối năm đó nữa. Tôi, một thằng thủ môn dự bị bổ sung nào có dám mơ đến mọi thứ đó.


- Sau đó còn nhiều vinh quang nữa chứ?

+ Vâng, sau đó là giai đoạn thăng hoa cùng HN.T&T. Cú đúp vô địch V.League, cú đúp Á quân V.League và một Siêu Cúp Quốc gia là tất cả những gì tôi có cùng đội bóng. Tôi thật sự hãnh diện vì đã cống hiến và đền đáp xứng đáng cho nơi đã tin tưởng và ghi nhận giá trị của tôi đúng mực.

SCANDAL LÀ CHUYỆN NHỎ

- Không chỉ anh nhận mình là thằng điên, mà nhiều người khác cũng nhận xét rằng anh điên điên sao đó. Không điên sao mất hộ chiếu ngay trước ngày lên đường thi đấu nhỉ?

+ À không, cái đó thì chả điên mà chỉ đen. Tôi đâu chỉ mất mỗi hộ chiếu mà còn mất cả laptop. Nhưng đen đủi nhất là cơ hội thi đấu cùng anh em.

- Hồi đó, dư luận và truyền thông “chĩa mũi dùi” vào vụ của anh kinh lắm. Họ nói rằng, anh bày trò để khỏi lên Tuyển…Làm thế nào để anh thoát khỏi vụ đó?

+ Áp lực kinh khủng nhưng tôi chẳng cần thanh minh bởi có cố thì người ta cũng chẳng tin tôi. Thật tâm, ở vụ mất hộ chiếu, tôi có lỗi thứ nhất là với VFF (LĐBĐ Việt Nam - PV) vì đã gây ra nhiều rắc rồi phát sinh từ vụ này; thứ hai là với anh em trong đội vì không thể cùng sát cánh trong một trận đấu khó khăn (gặp Lebanon ở VL Asian Cup 2011).

- Thế còn vụ anh giả vờ chấn thương để tránh lên Tuyển năm 2012?

+ À, vụ đó tôi cũng chẳng cần thanh minh bởi chuyện tôi có chấn thương hay không thì HLV trưởng biết, bác sỹ đội tuyển biết. Tôi đâu thể đi tranh cãi với truyền thông hay dư luận.

Nói lại một điều, lên Tuyển với tôi luôn là niềm vinh dự lớn lao. Lên Tuyển sướng lắm chứ. Được báo chí, truyền hình quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn đưa lên mặt báo, lên truyền hình. Thi đấu thắng là có tiền này. Được cả nước quan tâm này. Nói thật, chẳng cầu thủ nào mà không thích lên Tuyển cả. Ngay cả thời ông Miura, tôi cũng còn thèm được gọi để cạnh tranh với Nguyên Mạnh nữa là.

- Mà người ta cũng nghi ngờ anh “buông” khi đối diện với đội bóng cũ SLNA của HLV Hữu Thắng đấy? Anh có buông thật không?

+ Nếu tôi buông, mặt mũi nào mà nhìn chú Hiển, chú Hội (Ông bầu Nguyễn Văn Hiển, chủ tịch Nguyễn Quốc Hội của HN.T&T - PV). Không buông nhưng mà khớp. Mà lạ lắm, không chỉ riêng tôi, cả Công Vinh hay bất cứ cầu thủ Nghệ An nào đều bị khớp khi gặp lại SLNA. Có lần, tôi phải xin không ra sân khi chúng tôi gặp SLNA cơ mà. Họ cứ đồn đại thế thì kệ thôi.

- Anh có vẻ toàn chọn cách phớt lờ để vượt qua scandal nhỉ?

+ Biết làm sao được. Trong mọi vụ scandal, cầu thủ và VĐV đều rất đơn độc, tiếng nói không có trọng lượng, chẳng được ai lắng nghe. Thế nên, trong tình cảnh đó, phớt lờ đi mà sống là hay nhất. Miễn là mình không làm sai, không tự vấn lương tâm hàng đêm là được rồi.

BỐ MẸ, VỢ CON LÀ TÀI SẢN QUÝ NHẤT

- Trong sự nghiệp 15 của mình, ai là người đứng sau thành công của anh?

+ Bố mẹ tôi, và sau này là bà xã. Nhất là ở cú sốc 2005, vợ tôi đã động viên tôi rất nhiều để đứng dậy sau khủng hoảng. Nói thật với anh, tôi mang tiếng đã giải nghệ nhưng thời gian dành cho gia đình còn ít lắm vì vẫn bận bịu với công tác huấn luyện cho U19 HN.T&T. Mọi cái vẫn do bà xã quán xuyến hết.


- Tiền nong là do vợ anh nắm giữ hết à?

+ Tất nhiên, bởi vì cô ấy giữ tiền giỏi hơn tôi. Đá bóng kiếm được bao nhiêu thì tôi đưa vợ giữ cả. Nhờ đó, từ căn nhà xập xệ ở Trương Định (Hà Nội), vợ chồng tôi đã có cơ ngơi 5 tầng hoành tráng ở Nhổn. Vợ tôi kiếm tiền cũng chẳng kém tôi.


Đời cầu thủ thường lo khi giải nghệ, còn tôi chẳng thấy lo. Vợ chồng tôi nào mở siêu thị trong Vinh (do gia đình bên vợ điều hành), nào nuôi tôm ở Nghệ An, nào xây nhà nuôi yến lấy tổ trong Nha Trang. Có nền tảng như thế, tôi yên tâm dồn tâm huyết cho công tác huấn luyện của mình.

- Anh yêu vợ nhỉ?

+ Yêu từ ngày nhỏ đến giờ ấy chứ. Hồi xưa, hai đứa cách nhau vài nhà. Lớp 5 đã cảm thấy thích thích. Đến lớp 10, cô ấy vào Vinh học ở trường Phan Bội Châu thì tôi cũng vào lò Sông Lam. Rồi khi cô ấy ra Hà Nội học Kinh tế Quốc dân thì tôi cũng ra đó đá bóng. Chuyện tình thấm thoắt mười mấy năm, rồi lên vợ lên chồng, có với nhau 3 mặt con thì bảo chẳng yêu sao được.

- Vợ anh có mê bóng đá không ?

+ Có, chúng tôi có chung niềm đam mê là bóng đá. Kể anh đừng buồn cười, cứ mỗi độ EURO hay World Cup là chúng tôi lại cá độ với nhau. Vui phết. Yêu bóng đá nên cô ấy cũng hiểu đặc thù nghề nghiệp của chồng.

- Anh có muốn con cái theo nghiệp bóng banh không?

+ Vợ chồng tôi có 2 cháu trai và 1 cháu gái. Nhưng chỉ có thằng út 2,5 tuổi là có vẻ thích đá bóng thôi. Tôi cũng tùy, không cưỡng ép mà để các cháu tự đi theo sở thích của mình. Bố mẹ chỉ tạo điều kiện để con cái phát triển chứ không gò ép theo ý mình.

- Câu hỏi cuối cùng: Giã từ sân cỏ thì gia đình là mối quan tâm lớn nhất của anh chứ?

+ Lúc nào gia đình cũng là mối quan tâm lớn nhất của tôi, nhưng, đam mê bóng đá luôn cháy bỏng trong tôi. Tới đây, gia đình sẽ là điểm tựa cho tôi thực hiện giấc mơ lớn của đời mình: Mở một học viện đào tạo thủ môn bài bản, đúng tiêu chuẩn thế giới.

- Xin chúc anh và gia đình hạnh phúc và thành công trong cuộc sống!

Chia sẻ

Bình luận 0