Đến Nou Camp. Nolito như về đất thánh
Bình Nguyên (lược dịch)

Chia sẻ

Bình luận 0

Với Nolito, chuyến làm khách đến Nou Camp như thể một cuộc hành hương về vùng đất thánh mà anh cần đến 5 năm để đi. Ở đó có một vị ân nhân đã thay đổi cuộc đời cậu bé Manuel Agudo Duran nghèo khó, cho cậu biệt danh Nolito nổi tiếng hôm nay.

TUỔI THƠ KHÓ NHỌC CỦA CẬU BÉ BÁN THỊT
“Khi 15 tuổi, tôi làm việc trong một cửa hàng bán thịt tươi, kiêm luôn lao công dọn dẹp. Vào các buổi tối, tôi tập luyện với các đồng đội” - vầng trán nheo lại, đôi mắt chầm chậm nhìn vào thinh không, Nolito hồi tưởng lại tuổi thơ nghèo khó của mình. Cả một dòng thời gian tuyến tính như thước phim quay chậm chạy qua não bộ, chàng cầu thủ triệu đô sống lại những năm tháng Cadiz không thể nào quên.

Những ngày tháng ấy không có Nolito, không phải chàng cầu thủ vừa ghi bàn thắng vào lưới Everton hôm thứ Bảy để đánh dấu tuổi 30, càng không phải người kiếm được 100.000 bảng mỗi tuần. Ở khu ổ chuột Sanlucar (thuộc tỉnh Cadiz) chỉ có đứa trẻ mồ côi Manuel Agudo Duran sống lay lắt bữa no bữa đói cùng ông bà nội - những người mà với cậu bé, chính là cha mẹ mình, và người chú đồng thời cũng là anh trai. 

Dấu vết tuổi đời cơ cực dường như không còn trong dáng vẻ lãng tử của tuyển thủ Tây Ban Nha hôm nay, nhưng nó vằn vện trong nếp nghĩ và sinh hoạt. Bất giác, Nolito gọi người chú là “anh”, rồi lại rất nhanh sửa lại là “chú” cho đúng lề thói.

Nolito có 1 khởi nghiệp đầy gian khó nơi quê nghèoNolito có 1 khởi nghiệp đầy gian khó nơi quê nghèo

Ở những khu ổ chuột, người ta không chỉ sống chung với nghèo khó, mà còn cả với tội phạm. Chẳng có gì ngạc nhiên nếu thằng bé Duran cũng có một bà mẹ trượt dài trong tù tội, một người cha chối bỏ trách nhiệm thiêng liêng mà theo mô tả của người trong cuộc là “một câu chuyện khác”. 

Khác biệt giữa Duran và phần lớn những người có xuất thân nghèo hèn ở chỗ, cậu chưa và không bao giờ chối bỏ quá khứ: “Tôi không hề oán trách, mà còn hạnh phúc với tuổi thơ. Tôi biết mình là ai và đến từ đâu. Tôi được ông bà nuôi nấng, những người đối với tôi là cha mẹ”.

Điều day dứt nhất với Nolito trong hơn 3 tháng đến Anh không phải là thành tích thi đấu ra sao, hòa nhập với các đồng đội và một môi trường hoàn toàn mới như thế nào. Trong giờ phút này, người đàn ông 30 tuổi chững chạc dạn dày chỉ nhớ về người mẹ thứ hai. 

Bà nội Dolores vẫn chưa đến Manchester thăm đứa cháu kể từ khi bản hợp đồng 13,8 triệu bảng hoàn tất. Tiền đạo đã đóng góp 3 bàn thắng và 1 đường kiến tạo cho Man City chỉ trong 4 lần đá chính (và 2 trận vào sân dự bị) dường như đã thuyết phục được bà nội rằng không cần phải nói được tiếng Anh, bà Dolores vẫn có thể đến Anh một cách an toàn. Ít nhất thì Nolito luôn có người “anh trai” ủng hộ và trong tuần tới, họ sẽ đồng ý rời ốc đảo Iberia mặn mòi nóng ẩm để đến với xứ sở sương mù quanh năm chỉ mưa và mưa.

Nhưng trước hết vào giữa tuần này, Nolito sẽ được hồi hương, một hành trình mang nhiều cảm xúc.

LUIS ENRIQUE - HƠN CẢ MỘT NGƯỜI CHA
Nolito từng có 3 năm thuộc biên chế ở Barcelona. Nhưng thực ra, anh chỉ đúng 5 lần được khoác áo đội 1, phần thời gian còn lại chủ yếu ăn tập cùng đội Barca B. Chưa bao giờ Nolito bước ra thảm cỏ Nou Camp với một vị thế như hiện tại. Nhưng ngày trở về này, với Nolito, không phải cuộc báo thù. Ngược lại, đó là ngày để anh tri ân với công dưỡng dục của HLV Luis Enrique, người có ảnh hưởng hơn cả một người cha.

22 tuổi, Messi giành quả bóng vàng thế giới đầu tiên. 22 tuổi, Neymar đã ghi hơn 200 bàn thắng vừa vừa hoàn tất cột mốc 300 ở tuổi 24. Ở độ tuổi đó, Paul Pogba bây giờ và Gareth Bale khi xưa chuẩn bị trở thành những bản hợp đồng bom tấn đắt giá nhất nhì thế giới. Còn Nolito 22 tuổi vẫn đang khoác áo đội bóng tí hon Ecija ở giải hạng 3 Tây Ban Nha. 

Như thể có phép màu và chỉ sau một câu thần chú, cuộc đời cậu bước sang một trang mới. Bạn đừng kỳ vọng nhiều quá, đúng là các tuyển trạch viên Barcelona đã tìm đến và sau một vài cuộc thương thảo, Nolito dọn đồ để gia nhập lò La Masia trứ danh. Một chân trời mới mở ra, tất nhiên kèm theo đó là sự cải thiện đáng kể về thu nhập.

Sau này, Nolito mới biết rằng bàn thắng vào lưới Real Madrid tại Cúp Nhà Vua mà anh ghi được cho Ecija chẵn 10 năm trước chính là nguồn cơn của phép màu. Trong những khúc cua của cuộc đời, ai cũng cần cơ duyên như thế. 

Và Nolito là một anh chàng may mắn cho dù ngay lúc đó, anh ta không hề biết đến mà chỉ mải mê nghĩ về việc sẽ đổi áo với Beckham - cầu thủ mình thích, hay với Robinho theo yêu cầu của ông chú. Ở Tây Ban Nha, với đám cầu thủ “hạng gà” thì cách duy nhất để đổi đời là tận dụng cơ hội ghi bàn vào lưới Barca hoặc Real rồi yên chí chờ một tay tuyển trạch viên đến gõ cửa.

HLV Luis Enrique là ân nhân của Nolito từ Barca B đến Celta VigoHLV Luis Enrique là ân nhân của Nolito từ Barca B đến Celta Vigo

Thời điểm đó, HLV Luis Enrique vẫn còn đang dẫn dắt đội Barca B. Nếu ông nội Manuel - người đã mất vào năm 2008 và chưa kịp chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của đứa cháu hằng yêu quý, là nguồn cảm hứng thiêng liêng cho Nolito chơi bóng. Thì Enrique là người chắp cánh để ước mơ khờ dại của đứa trẻ nghèo trở thành hiện thực. 

“Tôi luôn chơi bóng với vài lạng hoặc cả kilogam thừa trọng lượng. Tôi cảm thấy điều đó là tốt, nhưng không. Huấn luyện viên (Luis Enrique) cho tôi thấy điều cần phải làm để tạo một bước đột phá và trở thành một cầu thủ” - Nolito kể lại những tháng ngày gian lao ở La Masia. 

Nhưng chàng trai quê mùa đến từ Cadiz không cô đơn, bởi chính Enrique là người truyền cảm hứng cho anh. Có thể Nolito phóng đại hoặc chỉ là thỉnh thoảng, nhưng Enrique thậm chí đạp xe đạp vượt qua quãng đường hơn 35 km để đi làm, cho dù ông có đủ tiền để mua cả bộ sưu tập siêu xe cùng một lúc. 

“Thời điểm ấy thực sự rất khó khăn. Nhưng giờ đây tôi đang nhận được thành quả xứng đáng. Tôi có khả năng liên tục băng lên hoặc lùi về dọc đường pitch, nhấn vào trong để mang đến bất ngờ. Vì thế, ông ấy có vai trò rất quan trọng trong sự nghiệp của tôi”.

Nhưng nếu Enrique chỉ đơn thuần là người yêu cầu anh giảm cân, Nolito chắc chắn đã không nhớ về người thầy ấy với niềm biết ơn đến thế. Ở cái thời một chiếc Ferrari 66 triệu euro như Ibrahimovic rồi đứa con thần gió Henry hay Báo đen Eto’o còn bật xới khỏi Nou Camp, những viên ngọc là niềm tự hào của La Masia như Krkic cũng không được trọng dụng, thì 5 trận đấu (2 ở La Liga) và 1 bàn thắng mà Nolito ghi được cho Barcelona có thể xem như niềm tự hào nho nhỏ. 

Rồi anh đến với Benfica năm 2011, 12 bàn sau 35 trận không phải con số tồi với một cầu thủ có xu hướng chơi rộng. Song Nolito vẫn phải khăn gói hồi hương, sau nửa mùa giải cuối bị tống khứ cho Granada theo dạng cho mượn. 

Một lần nữa, Luis Enrique - khi đó đang dẫn dắt Celta Vigo, lại giang tay cứu vớt sự nghiệp tưởng chừng trôi vào quên lãng của Nolito. Mùa giải đầu tiên và cũng là duy nhất với Enrique ở Celta, Nolito nổi lên như một trong những cầu thủ chạy cánh xuất sắc của La Liga, một bông hoa nở muộn nhưng rực rỡ sắc hương. Cho đến ngày rời mảnh đất này mà đi, Nolito đã kịp chơi 100 trận, ghi 39 bàn cùng những đóng góp khác nữa.

Nolito là người trọng tình nghĩa. Ân nhân trong tâm tưởng của anh không chỉ có ông bà nội, không chỉ có người chú, không chỉ có Luis Enrique, mà còn cả… người chủ quán thịt. Ngôi sao của Man City sau này đã tìm lại được người đã trả tháng lương đầu tiên cho mình ngay cả khi ông đã sang nhượng nó cho người khác. 

Niềm hạnh phúc của Nolito là khi ông chủ quán chẳng những vẫn nhớ, mà còn vô cùng tự hào về đứa lao công chăm chỉ ngày nào. Ở mảnh đất vốn đã nghèo ngày càng nghèo hơn Sanlucar, đứa trẻ Manuel Agudo Duran không quên nguồn cội vẫn là niềm tự hào như thế.

Chia sẻ

Bình luận 0