Hỏa Dĩnh

Chia sẻ

Bình luận 0

Yếu tố đem lại phong độ không thể tin nổi của Leicester trong vòng 1 năm nay chính là sự… lỗi thời về mặt chiến thuật của họ.
Câu truyện cổ tích Leicester ở giải Ngoại hạng Anh 2015/16 đã truyền cảm hứng rất nhiều cho người hâm mộ bóng đá. Nhưng khi mổ xẻ lối chơi của Bầy Cáo, chúng ta sẽ thấy một thực tế hài hước: Yếu tố đem lại phong độ không thể tin nổi của Leicester trong vòng 1 năm nay chính là sự… lỗi thời về mặt chiến thuật của họ.

ĐƠN GIẢN, CHẶT CHẼ VÀ HIỆU QUẢ
Về cơ bản, chiến thuật mà Claudio Ranieri đã và đang áp dụng cho Leicester rất đơn giản. Đó là luôn duy trì một đội hình chặt khi phòng ngự, với khoảng cách giữa hậu vệ cuối cùng và tiền đạo cao nhất tối đa chỉ 24 - 25 mét. 

Các cầu thủ phòng ngự sẽ tìm mọi cách để đoạt hoặc phá bóng, và mỗi khi có bóng, họ sẽ cố đưa lên phía trên cho các tiền đạo theo cách nhanh nhất, ít đường chuyền nhất có thể.

Leicester là đội có tỉ lệ kiểm soát bóng thấp nhất, và cũng là đội có tỉ lệ chuyền bóng chính xác thấp bậc nhất. So với các nhà vô địch trong hơn 10 năm trở lại đây thì Leicester đang ở một thái cực khác. 

Tỉ lệ kiểm soát bóng trung bình của các nhà vô địch khác là xấp xỉ 60%, còn của Leicester chỉ là trên 40%. Tỉ lệ chuyền bóng chính xác của các nhà vô địch khác là trên 80%, còn của Leicester là chưa tới 70%.

Họ mất bóng nhiều, chuyền hỏng nhiều đơn giản bởi họ chuyền dài nhiều (21%, nhiều thứ 2 Premier League), và những đường chuyền của họ chủ yếu tập trung ở 1/3 phần sân cuối cùng (38%, nhiều nhất Premier League).

Câu hỏi là tại sao họ vẫn có thể lên ngôi với lối chơi kiểu… tiền sử ấy? Rất nhiều đáp án đã được đưa ra. Vì các cầu thủ của họ đồng loạt chơi với phong độ của cả sự nghiệp trong lối chơi như thể được “đo ni đóng giày” cho những con người hiện tại? 

Vì chế độ ăn, tập, nghỉ tuyệt vời của Ranieri (các cầu thủ có 2 ngày nghỉ ngơi trong tuần) giúp cho các cầu thủ Leicester ít chấn thương, do đó luôn duy trì được một bộ khung ổn định và ăn ý? Hay vì chính các đối thủ của họ tự bắn vào chân mình?

Song, nhiều chuyên gia cho rằng thành công của Leicester là tổng thể của những yếu tố nêu trên. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng thực tế là chính sự sa sút của các đối thủ khác đã khiến Leicester có được mùa bóng hơn cả trong mơ. 

KHẮC TINH CỦA SƠ ĐỒ THỜI THƯỢNG 4-2-3-1
Sai lầm lớn nhất của các đội bóng Premier League là họ nghĩ rằng có thể “ăn gỏi” được Leicester bằng cách đẩy cao đội hình, kiểm soát bóng cho tới khi nào khoảng trống xuất hiện thì hạ đòn kết liễu. 

Nhưng khi đối phương còn đang loay hoay tìm đường vào khung thành của Leicester, thì Kante lao vào cắt bóng, Drinkwater chuyền nhanh cho Mahrez hoặc Vardy để triển khai tấn công. Và lưới của đối phương rung lên khi phần lớn các cầu thủ của họ còn đang ở phần sân bên kia.

Hết nửa đầu mùa giải, các đội bóng đã bắt đầu nhận ra điều đó, và cố gắng điều chỉnh lối chơi. Nhưng họ chỉ có thể khiến cho Leicester khó ghi bàn hơn, chứ vẫn không tài nào khoan thủng được boong-ke trước mặt Schmeichel. 

Lý do nằm ở cái sơ đồ 4-2-3-1 “thời thượng” mà phần lớn các đội bóng đang áp dụng, nơi hầu như không có chỗ cho các số 9 truyền thống. Người chơi cao nhất thường khéo léo hơn, di chuyển rộng hơn, nhưng cũng nhỏ và yếu hơn. 

Cũng với sơ đồ này, “điểm nóng” không phải là 2 biên, mà là một khu vực ngay trước khu 16m50, rộng bằng khu 5m50, cách khung thành khoảng 25 đến 30 mét, vẫn được gọi là Zone 14.

Theo các nghiên cứu thì phần lớn các bàn thắng đang xuất phát từ Zone 14. Cũng ở đó, những quả chọc khe sẽ có hiệu quả cao nhất. Thế nên, các cầu thủ tấn công thường được khuyến khích di chuyển vào khu vực này và chờ đợi cơ hội.

Nhưng ở khu vực đó, Leicester lại quá mạnh với sự có mặt của 2 máy quét làm việc không biết mệt mỏi là Kante và Drinkwater. Chưa kể, các hậu vệ và tiền vệ biên của Leicester cũng có xu hướng co vào giữa, nên Zone 14 trong các trận đấu của họ thường trở nên cực kỳ chật chội. 

Để thoát khỏi tình trạng ngột ngạt ấy, các đội bóng chỉ còn lựa chọn đưa bóng ra biên, và tạt! Tuy nhiên, Premier League đang chứng kiến một sự sụt giảm rất đáng kể cả về số lượng lẫn chất lượng của những quả tạt. Nếu mùa 2003/04, mỗi trận có trung bình 42 quả tạt, thì nay chỉ có 29. Và nếu vào năm 2003, trung bình 1/3 quả tạt đi trúng đích, thì bây giờ, trung bình chỉ là 1/5!

Nhiều đội bóng gần như đã bỏ hẳn những quả tạt bổng. Thế nên, khi các hậu vệ biên hay tiền vệ biên xuống được tới sát biên ngang, thì hoặc là họ sẽ căng sệt vào trong, hoặc chuyền về, hoặc cầm bóng ngoặt vào giữa tìm cơ hội phối hợp trung lộ hay dứt điểm.

Để đánh bại Leicester, do đó, cần đến những cầu thủ chạy cánh xuất sắc, hoặc những trung phong to lớn. Không phải ngẫu nhiên mà Arsenal, với Sanchez và Giroud, là đội duy nhất đánh bại được Leicester ở cả 2 lượt trận. 

Nếu là cách đây 10 năm, những đội bóng chơi được như Arsenal sẽ không hiếm. Nhưng bây giờ thì chẳng mấy đội chơi như thế. Nói thành công của Leicester, do đó, đến từ việc họ… đi sau thời đại thì có sai không?

Chia sẻ

Bình luận 0