Leicester bây giờ khác ở chỗ nào?
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Leicester đã giới thiệu hình ảnh rất khác trong vòng đấu khai mạc Premier League 2016/17, với nét chủ đạo nói theo ngôn ngữ của giới trẻ bây giờ là "sang chảnh" hơn. Vấn đề đặt ra: thay đổi để hướng đến điều gì?

Leicester vô địch Premier League mùa trước bằng lối chơi hơn là thực lực, như mọi người đã biết. Trên nguyên tắc, lối chơi hợp lý và nhuần nhuyễn sẽ giúp các cầu thủ tầm thường về đẳng cấp kỹ thuật trở nên hay hơn, bởi họ không mất thời gian phán đoán tình huống. Họ đã biết đồng đội đang đứng đâu và chuẩn bị di chuyển ra sao trong tình huống tiếp theo.


Trong bóng đá đỉnh cao, chỉ cần di chuyển trước đối phương một tích tắc là bạn có thể đến với quả bóng sớm hơn một bước, không phải dùng thêm sức rướn, lại có thời gian "nắn nót" kỹ thuật trong động tác tiếp theo.

Tất nhiên, chẳng bao giờ có một lối chơi ưu việt, vì quy luật được chỗ này thì mất chỗ khác. Trong lối chơi quen thuộc của Leicester, ưu điểm là họ vận dụng sơ đồ chiến thuật đơn giản 4-4-2 một cách rất linh hoạt. Shinji Okazaki là tiền đạo, nhưng anh thường xuyên lùi về để tạo khoảng trống cho Jamie Vardy hoạt động. 

Gọi là 4-4-2 nhưng kỳ thực đấy là 4-4-1-1. Nói rằng Okazaki hy sinh hình ảnh riêng cũng được. Vardy tỏa sáng phía trên không chỉ vì có thêm nhiều khoảng trống, mà còn nhờ có cầu nối Okazaki phía sau, làm cho các pha phản công trở nên liền lạc, thông suốt.

Một mặt, việc Okazaki lùi về làm cho khu giữa "chật chội" hơn. Mặt khác, Leicester phải luôn giữ vững cự ly đội hình, các vị trí phải đứng gần để hỗ trợ nhau. 

HLV Ranieri đang đau đầu tìm giải pháp cho Leicester sau 1 mùa giải thành công ngoài sức tưởng tượngHLV Ranieri đang đau đầu tìm giải pháp cho Leicester sau 1 mùa giải thành công ngoài sức tưởng tượng

Có hai hậu quả. Thứ nhất, Leicester phải nhường cho đối phương cả hai cánh, đồng nghĩa họ phải liên tục chống đỡ những quả tạt. Thứ hai, cầu thủ Leicester vốn đã không giỏi, lại càng khó khăn trong việc vận dụng kỹ thuật cá nhân ở khoảng hẹp. Hàng thủ Leicester chống đỡ những quả tạt tốt nhờ cặp trung vệ cao to, và cả sự tập trung tốt. Còn với vấn đề "đất chật, người đông", Leicester mùa trước vẫn thành công nhờ có N'Golo Kante tuyệt vời.

Bây giờ, Kante đã là cầu thủ Chelsea. Đấy là một khác biệt lớn, rất khó bù đắp. Khác biệt tiếp theo: đối phương không còn coi thường Leicester nữa. Chỉ cần đối phương thận trọng bố trí hàng thủ thật thấp và hạn chế việc mất bóng một cách bất ngờ thì coi như kế hoạch phản công của Leicester phá sản. Nhưng khác biệt lớn nhất lại chính là cái tư thế ĐKVĐ của Leicester.

Nhà vô địch Premier League liệu có chấp nhận tư thế "chiếu dưới", chơi co cụm, luôn biết "chịu đòn" và phải chắt chiu cơ hội, như nhà nghèo liệu cơm gắp mắm? Về mặt tâm lý, đã không phải dễ. Cái nhìn vĩ mô lại làm cho vấn đề phức tạp hơn. Hãy nghĩ xem: giới tài trợ có bao giờ ủng hộ "khổ nhục kế" nơi đội bóng mà họ chi tiền?

Leicester quả đã giới thiệu hình ảnh rất khác trong vòng đấu khai mạc Premier League, với nét chủ đạo nói theo ngôn ngữ của giới trẻ bây giờ là "sang chảnh" hơn. 

Vẫn theo sơ đồ chủ đạo 4-4-2, nhưng các cầu thủ tấn công chẳng còn tích cực diễn "vai phụ" như Okazaki mùa trước nữa. Demarai Gray, và đặc biệt là Riyad Mahrez đều tung cú dứt điểm nhiều hơn cặp tiền đạo Vardy - Musa. 

Trong khi cả hai tiền đạo đều chẳng chịu lùi về thì ngược lại, các tiền vệ cánh còn tích cực lao vào "điểm nóng" để lăm le ghi bàn. Thế là họ dẫm chân nhau. Okazaki từ ghế dự bị vào thay cũng chẳng khác mấy. Ai cũng chỉ muốn diễn vai người hùng.

Sự thiếu vắng Kante là nguyên nhân quan trọng khiến Leicester phải thay đổi lối chơiSự thiếu vắng Kante là nguyên nhân quan trọng khiến Leicester phải thay đổi lối chơi

Bây giờ, Leicester ra sân là để thắng. Thay vì co cụm để giữ vững cự ly đội hình và bảo vệ nhau, họ lại trải rộng đội hình, đá thoáng hơn, để tấn công dễ hơn. Có thể vì đối thủ của Leicester trong trận ra quân chỉ là Hull (hãy xem chuyện thắng, thua trong một trận đấu - dù thua Hull - là lẽ thường tình trong bóng đá). 

Nhưng nếu đấy là vì "tư thế mới", hẳn HLV Claudio Ranieri cần suy nghĩ lại. Bản thân cái ham muốn tấn công chẳng phải là sai. Nhưng một khi Leicester đã muốn tấn công, muốn đẩy cao và trải rộng đội hình, thì coi như chính họ đã tự từ bỏ vũ khí lợi hại nhất của mình. Cách chơi như thế vô tình phá tan hoàn cảnh để Leicester có các cơ hội phản công.

Xin nhấn mạnh cụm từ "suy nghĩ lại". Ranieri đâu phải là HLV xoàng. Chẳng qua, ông tính rằng Leicester bây giờ không dễ soạn lại bổn cũ phòng ngự - phản công nữa. Ông cũng tính rằng Leicester bây giờ không còn Kante gánh vác cả khu giữa sân nữa. Vậy nên, tất yếu là phải thay đổi.
Vấn đề đặt ra: thay đổi để hướng đến điều gì? Có thể Ranieri đã quên, hoặc không bao giờ nghĩ đến, rằng Leicester dù đã là nhà vô địch thì trước tiên, họ vẫn cần... trụ hạng. 

Có hay không cái kế hoạch trụ hạng, cái lối chơi "ăn chắc, mặc bền" nhằm đảm bảo cho việc trụ hạng cho nhà vô địch Premier League mùa này? Có hay không cái quy luật, rằng đã là nhà ĐKVĐ thì không thể rớt hạng ở Premier League?

Chia sẻ

Bình luận 0