Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

HLV Klinsmann nói sau trận thua Colombia 0-2: "Tôi hài lòng. Ngoài 2 bàn thua, tôi không thấy khác biệt nào giữa đôi bên".Đấy là kiểu nói quen thuộc trong bóng đá. Đôi khi người ta còn có thể phán "chẳng có khác biệt nào ngoài 4 bàn thua".
Dù sao đi nữa, có vẻ như lần này, Klinsmann nói đúng. Ông vẫn hài lòng, nghĩa là đội Mỹ đã thể hiện tốt nhất khả năng của họ. Và ông không thấy khác biệt nào, nghĩa là trận đấu đã diễn ra đúng như mong đợi của ông. Đã chơi bằng khả năng cao nhất, đã tỏ ra được rằng mình cũng không có khác biệt đáng kể nào so với đối phương, nhưng vẫn rời sân với tỷ số 0-2?

Trong trường hợp ấy, nguyên nhân bao trùm chỉ có thể là: Colombia thắng bằng đẳng cấp, bằng kinh nghiệm, bằng tình huống ngẫu nhiên. Thắng theo kiểu không cần phải tạo ra khác biệt gì, họ vẫn cứ phải thắng. Thắng theo kiểu muốn thắng lúc nào thì thắng!

Tất nhiên, tập hợp của các cầu thủ Real Madrid, Inter, AC Milan, Arsenal, Juventus, PSV Eindhoven mà không thắng thì đấy mới là chuyện lạ. Trong đội hình Mỹ, mũi nhọn gánh vác trọng trách ghi bàn Clint Dempsey hoặc thủ quân Michael Bradley đều đang thi đấu ở giải MLS. Việc chính của Klinsmann nằm ở hai trận còn lại ở vòng bảng, gặp Costa Rica và Paraguay. Dù sao đi nữa, nhiệm vụ của Klinsmann đã khó hẳn lên khi ông không thể gây bất ngờ để lấy khí thế trong trận ra quân.


Hơn chục năm trước, Klinsmann ở Mỹ nhưng lại huấn luyện đội Đức, khi ông lần đầu bước vào sự nghiệp cầm quân. Kết quả không đến nỗi tồi. Klinsmann tạo được những đường nét mới nơi Mannschaft, sau khi ông giới thiệu những quan điểm, đường lối huấn luyện mới với giới lãnh bóng đá Đức. CLB Bayern Munich và đội tuyển Mỹ là hai địa chỉ tiếp theo của Klinsmann trong nghề huấn luyện. Bây giờ, có dịp nhìn lại đội tuyển Mỹ của Klinsmann, người ta lại khó tìm ra nét mới đáng kể nào.

Klinsmann giao hết mọi việc quan trọng cho thủ quân Bradley, khiến anh hụt hơi giữa hàng tiền vệ. Klinsmann bố trí hàng thủ với những cá nhân đến từ những môi trường bóng đá khác hẳn nhau, và họ đành phải hướng đến cách phòng thủ kèm người thay vì phòng thủ khu vực. Tổng quát hơn, Klinsmann lấy giải đấu MLS làm nền tảng, lấy những gương mặt rất cũ như Jermaine Jones, Bradley, Dempsey làm nòng cốt cho đội tuyển Mỹ. Qua hai thập kỷ phát triển, MLS giờ đã chìm vào quên lãng, hình như chẳng được ai quan tâm nữa.

Điểm chung rất đáng lưu ý giữa MLS và Klinsmann: đấy đều là làn gió mới mát rượi, có nét riêng, có chỗ đáng xem khi mới xuất hiện. Nhưng thời gian đã làm cho cả MLS lẫn Klinsmann nhạt nhòa dần trong khi chính họ dường như không làm mới mình. Không có nét mới thì dù tài năng lừng lẫy như Jose Mourinho, rút cuộc cũng phải đến lúc... hết thời.


Cái cách mà các cầu thủ dự bị ùa ra chung vui sau khi James Rodriguez ghi bàn thứ 2 cho Colombia nói lên khởi đầu thành công của Copa America Centenario. "Dù" đã khoác áo các CLB vào loại danh giá hàng đầu châu Âu, họ vẫn nhập cuộc nghiêm túc, vẫn quyết tâm, vẫn khao khát  chiến thắng. Copa America, vẫn như mọi khi, luôn có cái để xem cho dù đấy cũng là nơi ẩn chưa biết bao câu chuyện điên rồ.

Colombia nói riêng hoặc Copa America Centenario nói chung có vẻ đáng xem. Đội chủ nhà... thì không.

Chia sẻ

Bình luận 0