Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Filippo Inzaghi là một trung phong cắm chính hiệu. Lối chơi của “siêu Pippo” hết sức đơn giản: Loanh quanh trong vòng cấm và vung chân dứt điểm khi có khoảng trống. Vardy chính là phiên bản mới của lối chơi đó.
GIỮ NGUYÊN BẢN CHẤT...
Suốt sự nghiệp của mình, Inzhaghi mới 2 lần ghi bàn bên ngoài vòng cầm. Thuật ngữ chuyên môn gọi những tiền đạo như vậy là “out-and-out striker (OOS)”, hiểu nôm na là mẫu cầu thủ “vô dụng khi chơi ngoài vòng cấm”.

Dựa trên hệ quy chiếu ấy, Vardy xứng đáng là truyền nhân của Inzaghi. Chỉ 1/21 pha lập công mùa này của Vardy tại Premier League được thực hiện ở khoảng cách lớn hơn 16,5m.

Nhưng Vardy không chỉ biết ghi bàn. Anh có 6 đường kiến tạo sau 33 trận ở Premier League, tốt hơn cả những chân chuyền thực thụ là Coutinho và Fabregas. Vì thế, gọi Vardy là phiên bản hoàn thiện hơn Inzaghi cũng không hề quá lời.

Bản thân lối chơi của Leicester đã khác người. Họ trung thành với 4-4-2 cổ điển, sơ đồ tưởng như không còn đất dụng võ trong kỷ nguyên hiện đại, nơi 4-2-3-1 và các biến thể cùng phong cách bó tiền vệ cánh trong dứt điểm thay tiền đạo thịnh hành.

Tuy nhiên, những đội còn trưng dụng 4-4-2 trên mặt trận chiến thuật, bằng cách này hay cách khác, đều tìm cách biến tấu, sửa đổi sao cho phù hợp xu thế. Họ sẽ bố trí một tiền đạo lùi chơi giống “số 10”, còn tiền đạo cắm liên tục dạt biên nhằm thu hút sự chú ý của hậu vệ đối phương, mở ra khoảng trống cho tuyến hai băng lên dứt điểm.

Nhưng ngay cả khi đã sử dụng một đấu pháp bị cho là lỗi thời, Ranieri vẫn bố trí 2 tiền đạo đứng song song, đá ngang hàng và di chuyển theo trục dọc. Ở đây, biểu đồ nhiệt của Vardy (ảnh dưới) cho thấy anh tuân thủ tuyệt đối chiến lược này. 


Vardy gần như không dạt biên, tập trung canh giữ khoảng không gian thẳng hướng cầu môn đối phương – một đặc trưng của các tiền đạo OOS, những tiền đạo gần như tuyệt chủng trong thế kỷ 21.

Như đã đề cập, vai trò của trung phong cắm thuần túy ngày nay bị xóa nhòa. Họ phải vừa chạy chỗ ghi bàn, chạy chỗ phối hợp và cố gắng chuyền bóng. Vị trí và góc độ ghi bàn của tiền đạo ngày nay từ đó mà thay đổi.

Lại thêm một chi tiết chứng minh vì sao Vardy đã kế thừa xuất sắc di sản bậc đàn anh để lại. Trong 20 lần chọc thủng lưới đội bạn trong vòng cấm, có 10 lần Vardy dứt điểm ở tư thế truyền thống.


Dù tỷ lệ này mới đạt mốc 50%, kém xa thống kê của Inzaghi (ghi 146/165 bàn ở tư thế trực diện) nhưng vẫn khác biệt hoàn toàn triết lý của các tiền đạo thời hiện đại, những người sở hữu 2/3 lượng bàn thắng bắt nguồn từ những góc sút lệch phải/trái theo thống kê của CIES Football Observatory (trên phạm vi 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu từ năm 2000).

… MỞ RỘNG PHẠM VI

Leicester gần như không tạo ra bất kỳ thay đổi chiến thuật nào, nhưng Ranỉeri lại đưa ra một tinh chỉnh cá thể tưởng tưởng nhỏ mà lớn, kỳ thực khai thác tối đa tiềm năng của Vardy.

Đó là ông cho phép Vardy thoát ra khu vực cấm địa, lui sâu về giữa sân thay vì nằm im trong vòng 16m50. Đây chính là khác biệt lớn nhất giữa Vardy và Inzaghi, dù rằng hệ tư tưởng của hai người họ là giống nhau.

Về cơ bản, Vardy đảm bảo hướng di chuyển bám sát xương sống của sân bóng. Nhưng vì chân sút trưởng thành từ bóng đá phong trào chịu khó lùi sâu mà Leicester chủ động hơn trong mặt trận phòng ngự. Áp lực của cặp tiền vệ trung tâm được san sẻ phần nào, và Kante – máy quét hàng đầu châu Âu luôn duy trì nền tảng thể lực sung mãn để đưa ra các quyết định can thiệp chuẩn xác. Tính đến thời điểm này, Kante là tiền vệ duy nhất tại châu Âu tắc bóng trên 100 lần (101).

Thêm nữa, chỉ đơn thuần là một trung phong cắm song nhờ tích cực di chuyển hơn các OOS kiểu cũ như Inzaghi hay phần nào là Huntelaar, Vardy tự biến mình thành một chân chuyền khi cần thiết. Rất dễ hiểu, khi Vardy nhận bóng ở giữa sân, tức trước mặt là cả khoảng không rộng lớn, chân sút sinh năm 1987 sẽ có thêm lựa chọn chuyền bóng bên cạnh phương án quen thuộc là đẩy dài và sút.

Anh không bị bó buộc trong vòng cấm, có bóng là phải vung chân. Chi tiết này lý giải cho khả năng kiến tạo của Vardy. 11 năm khoác áo Milan, số lần Inzaghi dọn cỗ cho đồng đội chỉ là 3.

HẬU VỆ Ở ĐÂU, VARDY Ở ĐÓ
Vardy và Kane là những tiền đạo tài năng của bóng đá Anh. Trên một phương diện nào đó, chân sút thuộc biên chế Tottenham thậm chí còn xuất sắc hơn. Kane ghi nhiều hơn 1 bàn, sút trúng đích nhiều hơn.

Thoạt nhìn, lối chơi của hai người họ khá tương đồng. Đa số pha lập công của Kane cũng xuất phát trong vòng cấm (20/22), nhưng chỉ 6/20 bàn này được ghi ở tư thế trực diện.

Một cách diễn đạt khác, phong cách của Kane vẫn bị bão hòa theo dòng chảy thời đại. Sở trường của anh ta là đặt lòng chân phải, hoặc đẩy bóng tạo biên độ rồi sút chéo góc. Tóm lại, ý đồ của Kane trong mỗi pha bóng là thoát khỏi sự kèm cặp của trung vệ đối phương.

Ngược lại, Vardy chơi bóng theo tư duy phản logic. Thông thường, tiền đạo nắm đằng chuôi, buộc hậu vệ đeo bám, rời vị trí. Đằng này, Vardy chỉ lăm le chạy vào những nơi trung vệ… đứng sẵn. Đơn cư như bàn ấn định tỷ số trận Leicester thắng Sunderland 2-0, Vardy đứng im đợi Gray chuyền bóng, dùng sức và tốc độ vượt qua Kaboul.

Rõ ràng, Vardy thích ứng tốt hơn với trường phái phản công – một chi tiết quan trọng với ĐT Anh tại VCK EURO 2016, nơi họ không được đánh giá cao. Mặt khác, chính vì giữ vững lập trường của một tiền đạo nguyên thủy nhưng tích cực duy chuyển theo trật tự cho phép mà Vardy luôn đánh vào tâm lý đám đông – điểm yếu chết người của đối phương. Khi tất cả cùng nghĩ về một hướng, anh chọn cách đối lập.

Bất ngờ cũng từ đây mà ra, yếu tố mà Tam Sư phải trông cậy rất nhiều nếu muốn làm nên chuyện tại Pháp, giải đấu mà tương quan lực lượng của họ và các ông lớn ở châu Âu chưa thật cân xứng.

Chia sẻ

Bình luận 0