Guardiola ảo tưởng sức mạnh mà thôi
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Guardiola không bao giờ can đảm làm những việc mà thiên hạ có thể cho là tầm thường, kiểu công việc "vì bản thân mình". Guardiola không bao giờ là "chân tiểu nhân".

Ở tuổi 20, chỉ mới ra sân 47 lần ở trận địa Bundesliga, Leroy Sane quan trọng đến mức Man City phải bỏ ra 37 triệu bảng để chuyển nhượng? Sane không phải là ngôi sao trẻ duy nhất trong chính sách chuyển nhượng của Man City hè này. Còn có hậu vệ John Stones ở tuổi 21 hoặc Oleksandr Zinchenko, Gabriel Jesus, Marlos Moreno đều mới ở tuổi 19...

Hẳn nhiên, đấy đều là dạng ngôi sao của tương lai - dù không nhất thiết tương lai cứ phải trở nên huy hoàng đúng như dự đoán. Khổ nỗi, ai cũng thấy rõ vấn đề lớn nhất của Man City là ngay hiện tại, ngay trong mùa bóng này. Man City cần thay thế các cựu binh cũ kỹ. Họ cần ngay một lực lượng đồng đều, cân bằng, hợp lý - dù chỉ là trên lý thuyết.

Pep chọn mua các tài năng trẻ vì tự tin vào khả năng huấn luyện thành sao của mình, nhưng thực sự đó là một sự ảo tưởngPep chọn mua các tài năng trẻ vì tự tin vào khả năng huấn luyện thành sao của mình, nhưng thực sự đó là một sự ảo tưởng

NHM Man City muốn nhìn vào lực lượng hiện thời để ít ra cũng hình dung được một nét chuyên môn nào đấy ngay trong mùa bóng sắp tới, thay vì nhìn vào chính sách chuyển nhượng để thấy Guardiola "hướng tới tương lai".

Guardiola luôn có sự hưng phấn đặc biệt khi ông bàn chuyện tương lai. Một ngôi sao bóng đá trong mắt Guardiola là ngôi sao "sẽ" tiến đến đẳng cấp nào, hoàn thiện hóa những đặc điểm chuyên môn nào trong tương lai, hơn là ngôi sao ấy trông như thế nào trong hiện tại.

Ở Barcelona và Bayern Munich, Guardiola rất thích huấn luyện các tài năng trẻ để biến họ thành ngôi sao trong tương lai. Nhưng, Man City đâu có sánh được với hai đội bóng đã qua của Guardiola. Man City làm gì đã có nổi một hiện tại huy hoàng như Barcelona hoặc Bayern.

Man City không có nền tảng tốt như Barca, và Pep không có tài nhìn người, tâm vì đội bóng như khi Wenger rèn giũa Henry thành ngôi saoMan City không có nền tảng tốt như Barca, và Pep không có tài nhìn người, tâm vì đội bóng như khi Wenger rèn giũa Henry thành ngôi sao

Tất nhiên, mùa chuyển nhượng vẫn chưa kết thúc. Nhưng dù Guardiola bất ngờ thay đổi kế hoạch, thực hiện những hợp đồng khủng để tạo dựng một đội hình "như ý" cho Man City trước khi cửa sổ mùa Hè kết thúc, như thế vẫn là quá muộn. Chuyển nhượng sớm và quyết đoán sẽ dẫn đến thành công về mặt chuyên môn, điều này quá dễ hiểu rồi.

Có hai kết luận. Thứ nhất, Pep Guardiola không phải là HLV xuất sắc trong lĩnh vực chuyển nhượng. Báo giới có tâng bốc triết lý của ông đến đâu đi nữa, Guardiola có nói cao siêu đến mấy đi nữa, thì tóm lại, Guardiola vẫn chưa bao giờ hiện thực hóa được cái điều mà ông luôn thích làm: đào tạo và biến các tài năng trẻ thành ngôi sao sáng.

Ngày xưa, Arsene Wenger chẳng cần nói nhiều. Ông mua tiền vệ cánh "tầm thường và thất bại" Thierry Henry của Juventus, biến thành trung phong cho Arsenal, và một huyền thoại ra đời. Ông biến hậu vệ cánh "dự bị số 3" Emmanuel Petit của đội tuyển Pháp thành tiền vệ trụ hạng nhất ở Arsenal.

Thậm chí Pep cũng không đủ độ lỳ để mua người phục vụ mục đích trước mắt của mình như Mourinho mua một Ibra già nhưng giải quyết được khâu ghi bàn tại Man UtdThậm chí Pep cũng không đủ độ lỳ để mua người phục vụ mục đích trước mắt của mình như Mourinho mua một Ibra già nhưng giải quyết được khâu ghi bàn tại Man Utd

Ông biến tiền vệ "hàng dạt" Eric Di Meco thành hậu vệ mang băng thủ quân đội Pháp. Đấy mới là mẫu HLV thành công trong việc tạo dựng ngôi sao cho đội của mình. Và đấy là lý do vì sao Arsenal chẳng bao giờ nghĩ chuyện sa thải Wenger. Ông luôn làm việc "vì Arsenal".

Jose Mourinho không có năng lực nhìn người như Wenger, và Mourinho cũng chẳng bao giờ làm việc "vì đội bóng". Mourinho làm việc trước tiên vì bản thân mình. Đội hình còn khuyết chỗ nào, ông mua ngay ngôi sao sáng để lấp vào chỗ ấy. Giá cả quá cao, tương lai không ổn? Đấy không phải là việc của Mourinho. Việc của ông là làm sao đội hình trong tay mình, ngay hiện tại, trông ổn thỏa.

Thà rằng như thế. Guardiola lại cũng chẳng được như thế, và đấy chính là kết luận thứ hai về nhân vật này. Guardiola không bao giờ can đảm làm những việc mà thiên hạ có thể cho là tầm thường, kiểu công việc "vì bản thân mình". Guardiola không bao giờ là "chân tiểu nhân".

Save

Chia sẻ

Bình luận 0