Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Nhận định của HLV Carlo Ancelotti được báo giới trích lại khá nhiều trong những ngày qua. Theo Ancelotti, EURO 2016 sẽ là giải đấu của lối chơi phòng ngự - phản công.
Leicester City vô địch Premier League và Atletico Madrid lọt vào chung kết Champions League bằng con đường ấy. Vậy nên, có vẻ như đấy là "mốt", ở thời điểm này. Mở rộng vấn đề: muốn chơi phòng ngự phản công, bạn phải có cầu thủ thích hợp. Thủ môn giỏi (để chống đỡ), tiền đạo nhanh (để chớp cơ hội)... Đại khái như vậy.

Ý tổng quát của Ancelotti, khả dĩ nghe được. Những điều còn lại, tôi đều không nghĩ như vậy. Và hãy bắt đầu từ chi tiết duy nhất "có thể đồng ý": lối chơi phòng ngự - phản công sẽ được sử dụng rộng rãi. 

Vì xu thế của bóng đá châu Âu ở đấu trường CLB? Không hề. Đơn giản hơn: vì đây là cơ hội quá tốt dành cho các đội... tầm thường. Lần đầu tiên, có đến 24 anh hào được quyền phó hội EURO. 

Lấy đâu ra ngần ấy đội mạnh cho một giải đấu cao cấp tầm cỡ châu lục? Trên nguyên tắc, người ta thường chờ đợi lối chơi phòng ngự - phản công nơi các đội yếu (mà EURO năm nay có quá nhiều). 

Nhưng thật ra, cũng chỉ là "có thể" thôi. Cần nhớ: chỉ có 8 đội phải xách va ly về nước ngay sau vòng bảng, số đội đi tiếp thì nhiều gấp đôi. Tội gì mà không tranh thủ tấn công, khi 1 trận thắng là quá đủ để vào vòng 2?

Xưa nay chỉ có tình trạng các CLB rập khuôn cách chơi dẫn đến vinh quang ở EURO hoặc World Cup. Thứ nhất, đấy mới là tinh hoa thực thụ, đáng khâm phục và học hỏi nhất trong làng huấn luyện. Thứ hai, các CLB sẽ dễ dàng rập khuôn cách chơi của nhà vô địch EURO, World Cup vì họ có dư thời gian để tập, lại có thể mua cầu thủ thích hợp. 

Cái cách "chơi theo mốt" mà Ancelotti dự đoán cho EURO này sẽ phá sản vì nó đi ngược với lý thuyết vừa nêu. ĐTQG thì không thể mua cầu thủ thích hợp, cũng không có thời gian để tập đến mức nhuần nhuyễn. Mỗi đội phải chọn cách chơi sao cho phù hợp với hoàn cảnh riêng của mình mà thôi. Muốn đá phản công mà cả nước không có lấy một tiền đạo giỏi về tốc độ, thì "theo mốt" kiểu gì?

HLV Ancelotti nhìn vào đội này hoặc đội khác, "chấm" những cá nhân mà ông thấy rằng có thể tỏa sáng trong "trào lưu phòng ngự - phản công", rồi dự đoán họ sẽ thành công. Thật ra, đấy lại không phải là điều kiện tiên quyết để người ta có thể phản công. Bài học Atletico hãy còn sờ sờ ra đấy.

Tôi từng cho rằng trận thua Real Madrid ở chung kết Champions League là một trong những trận... dở nhất của Atletico trong mùa vừa qua. Nguyên nhân đầu tiên: họ giữ bóng quá nhiều - và đấy chẳng qua là vì họ bị thua trước khá sớm. 

Atletico (giữa) thất bại trong trận chung kết Champions League 2015/16 vì không thể chơi với phong cách phòng ngự - phản công sở trường của mìnhAtletico (giữa) thất bại trong trận chung kết Champions League 2015/16 vì không thể chơi với phong cách phòng ngự - phản công sở trường của mình
Atletico (giữa) thất bại trong trận chung kết Champions League 2015/16 vì không thể chơi với phong cách phòng ngự - phản công sở trường của mình

Muốn đá phản công, cứ phải nhường cho đối thủ giữ bóng và tấn công, dồn dập càng tốt. Cơ hội phản công chỉ đến khi đối phương mất bóng một cách bất ngờ. Vậy nên, kể cả khi đã sẵn có sở trường phản công, có đủ nhân lực sắc bén để làm cho sở trường ấy trở nên hoàn hảo, thì xin nhớ cho: tất cả chỉ mới là "nửa sau" của vấn đề. 

"Nửa đầu" mới quan trọng: bạn phòng ngự như thế nào để có cơ hội phản công? Phòng ngự là việc của bạn, nhưng "mất bóng bất ngờ" lại là việc của đối phương. Tất cả có nghĩa: không ai có thể chủ động chọn được cho mình thời điểm phản công, hướng phản công, vị trí bắt đầu phản công. Những chi tiết ấy đều nằm trong tay... đối thủ.

Phòng ngự - phản công, tóm lại, là một lối chơi thụ động. Chẳng qua người ta không thể tấn công thì mới phải rình rập cơ hội phản công mà thôi. Có những đội giỏi tấn công nhưng luôn sẵn sàng ghi bàn từ đòn phản công khi cơ hội xuất hiện - đấy lại là vấn đề khác.

Chia sẻ

Bình luận 0