Theo
Minh Hạnh (lược dịch)/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Anh là số 10 huyền thoại của ĐT Pháp. Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cùng thời...

“Cha tôi và nỗi buồn chiếc thẻ đỏ”
Saint-Denis không chỉ đơn giản là Stade de France. Lần đầu anh tới Saint-Denis cùng Robert Pirers và Didier Deschamps. Trận đấu mà ĐT Pháp đã giành chiến thắng trước Tây Ban Nha hồi tháng 1/1998. Trận đấu đó khiến anh suýt nữa vắng mặt ở World Cup 1998. Và nơi đó còn có bóng dáng của ông Smail, cha anh.

“Khi mới đến Pháp, khoảng trước chiến tranh Algeria một thời gian ngắn, cha tôi ở ngay sau sân vận động. Thời đó nói đến Saint-Denis, người ta chỉ nghĩ đến những khu rừng, những mảnh vườn của công nhân, những khu đất trống và những khu nhà tồi tàn. Khi ấy cũng chưa có RER (hệ thống giao thông công cộng đường sắt nối Paris với vùng ngoại ô). Cha tôi ở đó… Mẹ tôi đã đưa cho tôi xem một bức ảnh chụp cha tôi thời gian này. Một bức ảnh đen trắng. Cha tôi lúc đó trẻ lắm. Tóc cắt cao, cha mặc một chiếc áo vest da to đùng. Ông cao lớn và thanh mảnh. Rất đẹp trai. Rất tuyệt vời. Lúc nào ông cũng lịch thiệp và đẳng cấp. Đó là một người đàn ông hoàn hảo. Bất cứ ai gặp cha tôi, cũng đều bị tính cách của ông cuốn hút. Và ông cũng rất cô đơn khi ấy. Giống như tôi, ở cái khoảnh khắc bị thẻ đỏ trong trận gặp Nam Phi ấy, phải ngồi một mình hiu quạnh trên ghế ở góc phòng thay đồ. Cô độc. Thực sự cô độc”.

Cha tôi đồng hành cùng tôi trong từng suy nghĩ. Dù tôi làm gì, thi đấu hay rèn luyện, bị treo giò hay chấn thương, cha tôi cũng luôn hiện diện. Trong nhà, có lẽ mình tôi là đứa hầu như không bao giờ bị cha đánh, mắng, quát tháo…


Các cầu thủ trở lại sau chiến thắng trước Saudi Arabia. 4-0, đó là cách biệt hoàn hảo, quan trọng nhất là tất cả tỷ số mà chúng tôi có được tại Mondial này. 

Các cầu thủ ca hát, nắm chặt tay nhau, chúc mừng. Zidane vẫn không thể vượt qua được nỗi đau về chiếc thẻ đỏ. Anh cảm thấy lạc lõng và không thể hòa vào được niềm vui chung của mọi người.

“Tôi vẫn một mình trong ốc đảo của riêng tôi”.

Rồi các cầu thủ đi tắm, thay quần áo. Sau đó cả đội tập trung ở sảnh họp báo để trả lời các câu hỏi của cánh phóng viên. Mặt đối mặt với tham vọng mới.

“Tôi đã phải tự mình gỡ rối những gì mà các bạn tôi đã hỏi, với hàng chục câu hỏi, ý kiến của người này, của người kia. Thật khó khăn…”

Theo Didier Deschamps, hành động của Zidane chẳng có gì phải xin lỗi cả (và ngày hôm sau trong buổi họp báo, Didier lướt qua vấn đề này rất nhanh) Theo để người ta không có cơ hội soi mói chiếc thẻ đỏ của Zizou). Aimé Jacquet thì có lẽ hơi tiếc nhưng cho rằng hành động của anh không đáng một thẻ đỏ. Marcel Desailly thì rất buồn, nhưng sau đó anh trở lại trạng thái cân bằng: Điều quan trọng nhất, cậu vẫn là số 10 của chúng tớ! Fabien Barthez thì cho rằng đoàn kết sẽ giúp cả đội giải quyết hết mọi vấn đề. Laurent Blanc hy vọng chiếc thẻ đỏ chỉ khiến Zidane phải nhận 1 trận treo giò, án phạt không quá nặng. Sở dĩ Blanc lo lắng quá vì trước đó Zizou đã bị một thẻ vàng trong trận gặp Nam Phi.

Tất cả đều đồng lòng, đứng về phía Zidane. Bản thân anh chỉ giải thích rất ngắn gọn với tư cách một cầu thủ và muốn nhìn về tương lai: “Tôi không cố tình và những điều nhỏ nhặt này sẽ nhanh chóng rơi vào quên lãng. Fabien nói đúng: đoàn kết của toàn đội sẽ giúp chúng ta vượt qua tất cả. Tôi chẳng cần ai. Các bạn luôn bên tôi là đủ”.


Nhưng báo chí lại thêu dệt kiểu khác. Họ nói Zidane đờ đẫn sau khi trọng tài rút thẻ đỏ vì hành động ác ý của anh, rằng đó là lỗi cố tình, rằng anh là tội đồ.

“Thực tế lúc đó tôi đơ người sững sờ bởi vì cảm thấy bất công. Trong suốt cả trận, tôi không hề phạm lỗi. Lúc giơ chân lên, tôi cũng không cố tình và không muốn làm cầu thủ đối phương đau. Sự thực là như vậy. Tôi biết rằng chẳng thể trả lời hết được những lời buộc tội vô căn cứ. Tôi đã không thể… dù rất muốn. Tôi đã trừng phạt cả đội và chính bản thân mình. Nhưng thành thực mà nói, án phạt quá nặng. Quá nặng…Tôi trở thành nạn nhân đầu tiên của những sửa đổi điều luật của FIFA. Ở giải này, FIFA yêu cầu các trọng tài phải thật nghiêm khắc. Tôi không chỉ có một mình, mà 5 cầu thủ khác cũng chịu chung số phận ở lượt đấu này”.

Không lâu sau quyết định của trọng tài, Carlos Pareira, HLV người Brazil dẫn dắt ĐT Saudi Arabia đã thừa nhận rằng đang có một “kế hoạch chống Zidane”.

“Những gì Carlos Pareira nói thực sự khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi luôn luôn tự hào mình là một cầu thủ. Tôi ghét sự bất công và bạo lực. Trong mỗi trận đấu tôi bị đối phương phạm lỗi cả chục lần, tôi lẳng lặng chịu đựng, chẳng phản kháng mảy may. Rồi đến lúc mà tôi không thể chịu được nữa, tôi phản kháng, tôi nổ tung, thì đó, mọi sự trở nên như vậy. Tôi đến từ một khu phố ổ chuột ở Marseille. Ở đó, chúng tôi không bao giờ kiếm chuyện đi gây gổ, nhưng, nếu người ta kiếm chuyện với bạn hoài, bạn sẽ không thể giữ im lặng mãi!”.

Báo chí bắt đầu mỉa mai âm điệu của “đứa trẻ” miền Nam này (giọng rung khi phát âm những chữ có phụ âm r). Vài nhà báo nhắc đến tấm thẻ vàng tại Marseille, đến sự thiếu kiên nhẫn trước Phần Lan và Morocco. Họ chê bai thần kinh yếu kém, thiếu kiểm soát của số 10. Họ cau có nghi ngờ về quá khứ của Zidane: Ở Cannes, một cậu bé Yazid có thực sự chưa từng sút trực tiếp vào người đối thủ một cách cố ý?


“Đúng vậy. Khi ấy, HLV đã buộc tôi phải lau dọn phòng thay đồ trong vòng một tuần. Đó là chiếc thẻ đỏ đầu tiên trong sự nghiệp. Nhưng liệu có cầu thủ nào trong suốt cả sự nghiệp không một lần bị đuổi?”

Khi đến tuổi thanh niên, các bạn của Zidane đều không nghĩ anh thiếu kiềm chế và hay gây gổ để tạo nên một sự nghiệp lẫy lừng?

“Bởi vì tôi chưa có gì cả ư!!! Tôi phải tạo scandal chăng?”

Zidane thừa nhận rằng anh rất ham bóng.

“Cũng chẳng cần phải khắt khe quá. Tại Juve, tôi chơi ít nhất 1 trận/1 tuần tại giải VĐQG, nhưng tôi chỉ phải nhận 2 thẻ vàng trong cả mùa…”

Chia sẻ

Bình luận 0