Theo
CÙ THỊ HẬU VỆ/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Xin chào quý vị độc giả báo Bóng đá, tôi tên là Cù Thị Hậu Vệ, phóng viên chiến trường gia truyền của bổn báo. Hôm nay là 14/6, ngày khai mạc World Cup 2018 và tôi đang đứng giữa tâm một cơn bão có sức mạnh hàng nghìn decibel, đe dọa sẽ đổ ập xuống thủ đô Moscow.
Vâng, phải đến 20h00 lễ khai mạc mới diễn ra tại sân Luzhniki, nằm cách trung tâm thành phố 2.000 rúp đi Uber - giá có Grab bike thì chắc rẻ hơn vì biết đường tắt và dám chạy ngược chiều - thế nhưng ngay từ 5 giờ sáng toàn bộ dân Nga đã thức dậy, chí ít là ở khu phố có khách sạn của tôi.

Từ sớm tinh mơ, mặt trời đang run rẩy ngóc lên trên nền nhiệt 10 độ, lực lượng tổ trưởng dân phố và phó ban tuyên truyền của Đôm (khu nhà) đã cầm loa đi thúc giục các hộ trong Đôm nhanh chóng treo cờ Nga ở trước ban công và chăng các biểu ngữ như: “Nhiệt liệt chào mừng World Cup 2018” hay “Khu phố Arbat hoan nghênh 31 đoàn đại biểu dự World Cup”, hoặc “Tinh thần Fair-Play bất diệt”…

“Alo alo, 1-2-3-4. Alo 1-2-3-4. Đề nghị nhân dân trong Đôm 1 quét dọn hành lang và sảnh khẩn trương. Hiện nay chúng tôi phát hiện còn 3 hộ ở Đôm 2 chưa treo cờ, đề nghị chủ hộ treo ngay và luôn. Xin biểu dương bà con ở Đôm 3 đã chấp hành đúng chủ trương chính sách đón chào World Cup của thành phố. Alo, alo 1-2-3-4”.

Nghe tiếng loa ồm ồm, uống vội tách cà phê cho ấm bụng trong âm thanh rộn rã của bài Kalinka phát ra từ loa phường, tôi với lấy máy ảnh và thâm nhập vào tâm bão. Đường phố lúc này đã chật ních người. Dọc hai bên đường tràn ngập những chiếc xô nhôm cắm cờ Nga. Hóa ra dân Nga cũng biết kinh doanh cờ quạt nhân dịp bóng đá. Chắc chắn họ học tập mô hình bán cờ của dân Hàng Bông đây. 50 rúp một lá cờ, cờ đề can dán mặt thì 5 rúp. Tôi hào phóng mua ngay 1 lá quấn ngang vai, đằng nào trời cũng hơi lạnh, và dán 3 lá cờ vào mặt. Hết 65 rúp nhưng tôi trả 70 rúp.  


Đang hăng say chụp ảnh thì tôi bỗng giật nảy mình vì một âm thanh kinh hoàng. Khủng bố à? Không phải vì không thấy ai hoảng loạn. Ngoái cổ nhìn sang thì thấy một bà già Nga mặt mũi phúc hậu đang cầm 2 cái chậu nhôm đập vào nhau: Xoảng, xoảng, xoảng. Đội Nga vô địch. Xoảng xoảng xoảng, Đội Nga cố lên.

Hóa ra đấy là một cổ động viên của đội chủ nhà. Tôi tò mò lại gần thì thấy bà cầm hai cái chậu nhôm quen lắm. Đúng rồi, đây đúng là chậu nhôm Liên Xô chỉ có trong truyền thuyết mà hồi xưa tôi vất vả lắm mới kiếm được mấy đôi gửi về cho thầy u.

Đáy chậu nhôm còn nguyên hàng chữ “Sản xuất tại USSR”, đúng loại nồi đồng cối đá. Nhà tôi dùng để tắm giặt, rồi đựng cám lợn suốt mấy thế hệ mà chẳng mòn tí nào. Đúng là quý giá. Thấy tôi trân trân nhìn, bà già liền nói: “Hàng này khơ-ra-sô lắm, tôi gõ choang choang từ hồi Liên Xô đá chung kết EURO 88 đến nay mà chẳng làm sao”.

Tôi vội đưa ngón tay cái lên tán thành và hô to: Đội Nga vô địch. Bà già phấn khởi, tu một ngụm Vodka lớn rồi lại cầm 2 chậu đập vào nhau: “Xoảng, xoảng, xoảng. Đội Nga cố lên. Xoảng xoảng xoảng, Đội Nga vô địch”. Âm thanh đó có tính lây lan cực mạnh. Ngay lập tức, ở những ngôi nhà bên cạnh hay phía trên ban công, những chiếc chậu nhôm lập tức thò ra, đập vào nhau tạo thành một biển âm thanh hùng vĩ. Tiếc thật, giá như tôi cũng kiếm được 2 cái chậu để cùng hòa vào dàn nhạc gõ chậu nhôm.

Tôi nhìn đồng hồ, bây giờ mới 8 giờ sáng. Còn hơn 10 tiếng nữa đến lễ khai mạc. Thế mà bão đã chớm ghé xuống thủ đô Moscow rồi!

Chia sẻ

Bình luận 0