Theo
Hà Trang/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Bóng đá sẽ thật nhàm chán nếu chỉ xoay quanh quả bóng và Serie A của thập kỷ 90 trở nên độc nhất vô nhị là bởi nơi đây quy tập được những cá tính điên rồ nhất thế giới.

Edmundo

"Fiorentina phát hiện ra Edmundo và mang anh về Italia vào năm 1997", nhà báo Cristiano Puccetti của tờ Mediaset Premium Sport nhớ lại. "Anh ta không hề muốn đi nhưng chủ tịch Vittorio Cecchi Gori đã cố gắng thuyết phục".

"Edmundo là một con người mâu thuẫn và luôn gây rắc rối. Anh ta thường xuyên ở hộp đêm nhưng cũng hay cho tiền những người vô gia cư. Edmundo không có nhiều bạn ở thành phố cũng như trong phòng thay đồ. Năm 1998, Edmundo vô cùng nhớ nhà và chuẩn bị quay về Brazil. Nhưng Cecchi Gori một lần nữa thuyết phục anh ta rằng nếu ở lại, Edmundo sẽ được phép đi chơi Carnival vào tháng Hai".

Nhưng một sự trùng hợp khủng khiếp xảy ra, Gabriel Batistuta dính chấn thương nghiêm trọng vào đúng thời điểm Edmundo về quê chơi. Edmundo vừa muốn rút ngắn kỳ nghỉ của mình, vừa muốn được đại diện cho trường học Samba của mình biểu diễn. Không có Batistuta, giấc mộng vô địchSerie A tan vỡ và Edmundo trở thành người bị đổ lỗi khi quay lại Italia.


Khác với biệt danh "Quái thú", Edmundo là một con người mong manh đến lạ. Một gã như anh cần sự cảm thông từ các đồng đội nhưng điều đó không bao giờ xảy ra.

Sau khi rời Fiorentina, Edmundo cho mời những nhiếp ảnh gia đến bữa tiệc sinh nhật của con trai mình để chứng minh sự trưởng thành của người cha. Edmundo thuê cả một đoàn xiếc đến và rồi buổi tiệc kết thúc với hình ảnh cựu tiền đạo của Fiorentina cho... một con tinh tinh uống bia.

Alvaro Recoba 

Một cú đá phạt 25m, một quả rocket 30m hay pha lốp bóng 35m là những thứ thường thấy ở Recoba, siêu nhân với cái chân trái dị biệt của bóng đá thế giới.

Nếu ai đó dành thời gian để viết về cuộc đời Recoba thì chắc hẳn cuốn sách đấy sẽ bị liệt vào danh sách truyện viễn tưởng. Và thực tế là Enzo Palladini đã đi tiên phong khi cho xuất bản tác phẩm "Dimmi Chi Era Recoba" (Nói tôi biết Recoba là ai) vào năm ngoái.

Ngoài cái chân trái chẳng giống ai, tính cách của Recoba cũng bị liệt vào hàng trăm năm có một. Anh không thay đổi thói quen hay cách tiếp cận vì bất cứ vị chủ tịch, HLV hay đồng đội nào.


"Không phải vấn đề tôi không thích tập luyện. Nó giống như ở trường học vậy, có một vài môn mà bạn thích, vài môn thì không. Tập luyện là thứ tôi không thích", Recoba nhớ lại. Chủ tịch Inter, Massimo Moratti ngưỡng mộ tài năng của Recoba nhưng quá ngán ngẩm trước thói vô kỷ luật.

Khoảnh khắc nổi tiếng nhất của Recoba có lẽ chính là màn ra mắt Inter của anh. Khi đó, Recoba vào sân từ ghế dự bị trong cuộc tiếp đón Brescia trên sân nhà. Cả thế giới ngóng chờ màn trình diễn của người ngoài hành tinh Ronaldo nhưng Recoba đã "cướp" lấy sân khấu với 2 bàn thắng kinh điển để giúp đội nhà thắng 2-1. Juan Veron khẳng định: "Lý do duy nhất Recoba không trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới là bởi vì anh ấy không muốn".
 

Faustino Asprilla 

Với những người hâm mộ một Parma vàng son, chắc hẳn không thể quên được một cơn lốc đường biên thực sự đến từ Colombia. Việc đầu tiên Asprilla làm khi chuyển từ Atletico Nacional đến Parma là mua ngay 100 ống nước để chuyển về quê nhà Colombia. Không chỉ đam mê ống nước, Asprilla còn ưa thích... súng khi cảnh sát từng phát hiện 2 vũ khí chết người trong xe của anh vào năm 1995.

Trước thời điểm đó, Asprilla thậm chí đã chặn đứng cả một Milan hùng mạnh. Cú sút phạt chuẩn xác của anh vào tháng 3/1993 đã chấm dứt mạch trận bất bại kéo dài đến con số 58 của đối phương.


HLV Parma, Nevio Scala tiết lộ từng bị chính quyền Colombia thúc ép phải chọn Asprilla thi đấu cho trận chung kết UEFA Cup 1993. Vậy nhưng Asprilla đã quay lại Italia từ quê nhà với một vết thương bí ẩn ở đùi. Ngày đá chung kết, Asprilla buộc phải ngồi dự bị còn Parma thì vẫn thắng. Sau này, nguyên nhân của chấn thương vẫn chìm trong màn sương, kéo theo sự khó hiểu đến từ những mảnh kính vỡ ở bể bơi hay cuộc cãi vã sau tai nạn xe hơi trước đó.


Roberto Baggio 

Baggio, Baggio... Cái tên nói lên đã đầy luyến tiếc. Anh là sự kết hợp hoàn hảo của một kẻ yếu thế, thiên tài, chiến binh, sự huyền bí và tóc đuôi ngựa. Một "số 10" có thể coi là nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng đá Italia. Nhưng câu chuyện của Baggio có thể đã không diễn ra, cụ thể là chấm dứt năm 18 tuổi vì một chấn thương đầu gối nghiêm trọng.

Tổn thương khủng khiếp đó từng khiến Baggio mất 10 tiếng mỗi ngày trong phòng hồi sức. Quãng thời gian tồi tệ trên có lẽ đã nhấn chìm Baggio nếu anh không tìm thấy đức tin của đời mình: đạo Phật. Những người đồng đội từng chung phòng với Baggio đều quá quen thuộc với những tiếng thiền trong nhà tắm.


Baggio ra mắt cả thế giới tại World Cup 1990 với bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới Tiệp Khắc. Anh giành được UEFA Cup cùng Juventus nhưng ra đi sau màn cãi vã với Marcello Lippi. Cú sút hỏng định mệnh trong loạt luân lưu cuối ở trận chung kết World Cup 1994 với Brazil đã khiến danh tiếng của Baggio vỡ vụn. Người ta quên hoàn toàn việc anh đã xuất sắc như thế nào ở tứ kết cũng như bán kết.

Nói đến Baggio cũng là nói đến một thiên tài không có scandal hay sự hào nhoáng giả tạo. Anh thậm chí đủ khiêm tốn để tự biết thời điểm rút lui của mình khi rời Milan để đến với Bologna, hay lần bỏ Inter để đến Brescia.

Chia sẻ

Bình luận 0