Theo
Dũng Phan/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Ngày 30/6/2008, tờ Marca run rẩy trên từng câu chữ “Chúng ta vô địch rồi, đây không phải là giấc mơ đâu. Chúng ta đã vô địch bằng bàn thắng duy nhất của Fernando Torres.” Sự run rẩy của Marca, như hàng vạn sự run rẩy của người dân Tây Ban Nha khi đội tuyển nước nhà đánh bại Đức 1-0, để lần đầu tiên sau 44 năm, vô địch châu Âu.
Chức vô địch năm ấy, đã mở ra một trang sử huy hoàng của La Furia Roja với ba danh hiệu liên tiếp: EURO 2008, World Cup 2010 và EURO 2012. Ngày đó, có một công thức đã trở thành truyền kỳ: Đội tuyển Tây Ban Nha là một Barcelona thu nhỏ bằng một phép cộng thêm Iker Cassilas, và một phép trừ đi Lionel Messi.

Đêm nay khi Tây Ban Nha gặp Argentina, Messi liệu có bao giờ tiếc nuối rằng: thực tế trong quá khứ, anh đã từng có cơ hội để không bao giờ phải ngắm nhìn chiếc cúp vàng bằng đôi mắt sâu thẳm buồn ở đất Brazil, mà có thể đã giương cao chúng, trong tư cách của một trái tim của La Roja?

Bởi vì, Messi đã từng có cơ hội lựa chọn quốc tịch Tây Ban Nha vào năm 12 tuổi. Nhưng Messi đã chọn nơi anh sinh ra và lớn lên, nhưng hãy để sự lãng mạn đặt sang một bên, khi chúng không đơn thuần chỉ vì “quê hương là chùm khế ngọt.”

Trong ngày vinh quang của bóng đá Tây Ban Nha, với 3 chức vô địch danh giá liên tục, thì Argentina ở đâu? Argentina, một đội tuyển đẹp như mơ và vô số thiên tài, chỉ là kẻ dừng chân cao nhất ở tứ kết. Dẫu cho, dù cho Argentina nhỉnh hơn thì đã có lúc hai nền bóng đá này ở cạnh nhau trong vị trí của những anh khóa “học tài thi phận”.


Vì sao lại có sự khác biệt này. Ta hãy đến với lời phát biểu của HLV Vicente Del Bosque vào ngày 12/11/2015 trên tờ The Independent: “LĐBĐ Tây Ban Nha từng cố gắng thuyết phục Messi thay đổi quốc tịch, họ đã thực sự nỗ lực để Messi đồng ý nhập tịch và sau đó thi đấu cho ĐTQG chúng tôi. 

Nhưng cậu ấy kiên quyết thi đấu cho quê hương Argentina”. Vấn đề ở chỗ, ngày đó cầu thủ số 1 của Barcelona vẫn là một tài năng trẻ tại La Masia. Mà giai đoạn ấy nếu như ở Tây Ban Nha, đội tuyển xứ bò tót chỉ là anh chàng vua vòng loại, con hổ giấy, hay đội tuyển thu nhỏ của Raul Gonzalez, thì Argentina với những Batistuta, Veron hay Orgtega…, với hai lần vô địch thế giới, thực sự là điều quá khác biệt. 

Sự lựa chọn của Messi nhìn lại có thể là tiếc nuối, là day dứt, nhưng đó là lý trí và sự khôn ngoan ở thời điểm đó. Tuy nhiên “Messi tính thế nào bằng LĐBĐ Tây Ban Nha (RFEF) tính”. Tây Ban Nha bằng việc đặt niềm tin vào “nhà hiền triết” Luis Aragones, loại bỏ Raul, tin dùng Iniesta & Xavi, đã xây dựng một La Roja mới đoàn kết ơn, có lối chơi chung hơn (tiqui-taca thuở đầu).

Messi cũng như Raul, đó là thiên tài, nhưng họ không có khả năng “xoay chiều đổi vận” cả một nền bóng đá. Vấn đề ấy, nằm ở bộ óc tư duy chiến lược của người lãnh đạo. Argentina không cần học hỏi gì ai? Cũng chẳng cần nhìn đâu xa. Chỉ cần nhìn ở chính kẻ đêm nay: kẻ năm xưa từng ở sau lưng họ, chỉ một bước ngoặt đã vượt qua họ. Thế là đủ rồi!

Messi đã được làm mới tại Barca như thế nào?

Chia sẻ

Bình luận 0