Theo
Kinh Thi/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

M.U thắng một phần nhờ David De Gea quá xuất sắc trong khung thành? Dĩ nhiên. Nhưng, hãy gượm đã. Chẳng lẽ phải đến trận Arsenal - M.U vừa qua, thiên hạ mới biết De Gea xuất sắc như thế?
1. Jose Mourinho là HLV có thiên hướng phòng ngự. Quan điểm của ông là không cần giữ bóng nhiều, vì giữ bóng nhiều thì cũng sẽ... mất bóng nhiều, và đấy là điều cực kỳ tai hại trong bóng đá đỉnh cao. Đội bóng của Mourinho có thể thua vì kém tài, vì đối phương tấn công giỏi, chứ không thể thua vì sai lầm của chính mình.

Trận đấu rạng sáng qua cho thấy M.U có thể không hay. Nhưng Arsenal đã thua vì chính họ mắc sai lầm ấu trĩ, khi đang giữ bóng. Khi Shkodran Mustafi mất bóng dẫn đến bàn thua thứ 2 cho Arsenal ngay phút 11, phần đông trong giới quan sát hẳn đã nghĩ rằng đấy chính là thời điểm quyết định kết quả toàn cục. Arsenal đã thua vì chính cái điều mà Mourinho từng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Nếu đấy là lỗi của họ, Arsene Wenger còn có thể trách ai nữa? Và khi đấy là điều mà Mourinho đã nhiều lần giải thích, đã đưa vào quan điểm bóng đá của mình, thì xét cho cùng, ông thắng là có nguyên do chứ đấy đâu chỉ thuần túy là một chiến thắng may mắn!

2. Cách đây không lâu, đội Schalke ở giải Bundesliga từng bị dẫn đến 4 bàn trong trận derby vùng Ruhr gặp Dortmund. HLV Domenico Tedesco đã... quỳ trước các học trò khi ông “diễn thuyết” trong giờ giải lao. Có thể đấy chỉ là thủ thuật để Tedesco buộc các cầu thủ tập trung hơn, lắng nghe những gì ông sẽ nói. Tedesco nói rằng trận đấu coi như đã chấm dứt. Hiệp 2 sẽ là một trận đấu khác. Schalke sẽ bước vào hiệp 2 như thể họ sẽ khởi đầu một trận đấu mới, với mục tiêu rõ ràng: phải thắng 4 bàn cách biệt. Tất nhiên, đã có những yêu cầu cụ thể đi kèm, để hướng tới mục tiêu cụ thể ấy. Kết quả: hòa 4-4, như mọi người đã biết!

Những gì diễn ra từ phút 12 trong trận Arsenal - M.U cũng vậy. Đấy là một “trận đấu mới”, với mục tiêu mới, yêu cầu mới. Việc của M.U trong “trận đấu mới” là cố không thua nhiều hơn 1 bàn - chứ họ đâu có nhiệm vụ phải thắng trong 80 phút còn lại! Những gì thể hiện trên sân là do tình thế đưa đẩy. Gặp tình thế khác, M.U dĩ nhiên sẽ đá kiểu khác - đội nào cũng vậy. Đừng xuýt xoa việc Arsenal sút 33 quả mà... chỉ ghi được một bàn. Không có tình thế cụ thể - mà ở đây xin nói thẳng luôn: coi như Arsenal thua rồi - lấy đâu ra một đối thủ sẵn sàng chịu trận cho họ liên tục bắn phá một cách dễ dàng như thế.


3. M.U thắng một phần nhờ David De Gea quá xuất sắc trong khung thành? Dĩ nhiên. Nhưng, hãy gượm đã. Chẳng lẽ phải đến trận Arsenal - M.U vừa qua, thiên hạ mới biết De Gea xuất sắc như thế? Nếu không hoàn toàn tin tưởng thủ môn của mình, Mourinho đâu có chọn phương án tử thủ sau khi đã dẫn 2 bàn.

Cái hay của De Gea là anh phải liên tục phản xạ thật nhanh, thật chuẩn. Vì M.U phòng thủ quá sâu, dẫn đến tình trạng đa số cú sút của Arsenal đều được thực hiện từ cự ly gần. Đấy lại là sở trường của thủ môn này. Nói về khả năng bắt bóng, anh mà số 2 thì hiện không ai là người số 1. Nhưng, De Gea chưa chắc đã là thủ môn số 1 thế giới trong các lĩnh vực chỉ huy hàng thủ, ra vào hợp lý. Người ta thậm chí còn có quan điểm: thủ môn thành công là thủ môn biết cách làm sao để... không phải bay người bắt bóng. Sao không hỏi các chân sút Arsenal làm ăn thế nào mà chỉ ghi đúng 1 bàn sau 33 cú sút?

Chung quy, cũng là cái điều đã nêu: tất cả đều do tình thế đưa đẩy. Trận tới, bạn cứ đặt cược, xem M.U có lại phải chịu 33 cú sút, De Gea lại phải cứu nguy 14 lần hay không, khắc biết. Một trong những đặc điểm lớn nhất khiến môn bóng đá hấp dẫn là nó vô cùng vô tận, hầu như không bao giờ lặp lại, bất cứ điều gì.

Arsenal 1-3 M.U

Chia sẻ

Bình luận 0