Theo
Kinh Thi/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Đâu là “kình địch số 1” của Mannschaft? Một tờ báo Đức từng trưng cầu ý kiến và... cụt hứng khi giới hâm mộ Đức gần như chẳng cần quan tâm đến đề tài ấy. Đấy chính là khác biệt. Người Đức chẳng thấy đối thủ nào là quan trọng. Chỉ có... ngôi cao ở các giải lớn là quan trọng!
Từ năm 2000 đến nay, Anh gặp Đức 9 lần và họ thắng 4, thua 5. Đức thắng đậm 4-1 tại World Cup 2010, nhưng một phần nguyên nhân là vì trọng tài tước oan bàn thắng của Frank Lampard (Anh), khi tỷ số chỉ đang là 2-1 nghiêng về Mannschaft. Trong khi đó, Anh thắng đậm 5-1 ngay trên sân Đức ở vòng loại World Cup 2002. Các trận còn lại đều có cách biệt không quá 1 bàn.

Tóm lại, nhìn vào kết quả đối đầu trực tiếp thì có vẻ như đôi bên khá ngang tài, dù trên thực tế thì Đức vượt trội hoàn toàn. Mannschaft vào chung kết 3 lần, bán kết 4 lần, trong đó có 1 lần vô địch ở 2 giải lớn EURO, World Cup trong thế kỷ 21. Ngược lại, Tam sư chưa hề tiến được xa hơn vòng tứ kết tính từ đầu thiên niên kỷ mới. Đấy là tình trạng kết quả không đi đôi với khả năng thực của đôi bên. Vì sao?

Năm ngoái, một người hâm mộ từng gửi e-mail cho FA (LĐBĐ Anh), trước một trận giao hữu của Anh với Đức. Nội dung e-mail đại khái phân tích cách xếp hạng “phản khoa học” của FIFA, dẫn đến tình trạng đội Anh sẽ có vị trí không cao. Nếu vẫn muốn đá những trận giao hữu “chất lượng cao”, vì các mục tiêu chuyên môn, lại không sợ ảnh hưởng đến thứ hạng, thì vẫn có cách “lách luật”. Bức e-mail “rách việc” ấy dĩ nhiên chìm vào quên lãng, chỉ được biết đến khi nó được gửi đến một tờ báo, và tờ báo nọ cho rằng nội dung rất có lý.

FIFA xếp hạng thế nào ai cũng biết. Tùy theo tính chất trận đấu, giải đấu, đẳng cấp đối thủ, mà mỗi trận quốc tế đều có hệ số tương ứng, khi kết quả được đưa vào hệ thống tính điểm. Vấn đề là FIFA tính điểm trung bình, tức là lấy tổng điểm chia cho số trận, chứ không xếp hạng bằng tổng điểm thuần túy (để tránh trường hợp đội thi đấu nhiều thì có lợi).


Bạn sẽ có điểm tối đa trong “mảng giao hữu” nếu chỉ đá giao hữu 1 trận với một đối thủ rất yếu (và thắng), sau đó... không đá nữa. Còn nếu vẫn muốn thử nghiệm chiến thuật với Đức hoặc Brazil? Nếu tình hình không thuận lợi (có vẻ như sẽ thua), hãy thay người hàng loạt vào cuối trận. Thay hơn 6 người, trận đấu sẽ không được FIFA công nhận, nghĩa là không tính điểm.

Chẳng có gì lạ nếu FA phớt lờ những gì vừa nêu. Nhưng bây giờ, khi FIFA chuẩn bị chia bảng World Cup 2018 và Anh đứng ngoài Top 10 (không được chọn làm hạt giống), người ta lại cho rằng bảng xếp hạng của FIFA... có khi cũng quan trọng.

Với dân Anh, chỉ có một điều quan trọng: cứ phải đá cho ra trò, hướng tới chiến thắng, nhất là khi đá... với ĐT Đức. Nỗi niềm của Tam sư càng trở nên thống thiết khi Gary Lineker nói câu bất hủ: “Bóng đá là trò chơi đơn giản, 22 người tranh nhau một quả bóng, cuối cùng người Đức luôn thắng”. Từ sau chức vô địch World Cup 1966, Tam sư chỉ có 2 lần tiến gần đến vinh quang ở các giải lớn - World Cup 1990 và EURO 1996. Họ đều bị Đức chặn đứng ở vòng bán kết, chính xác hơn là ở loạt sút 11m luân lưu của trận bán kết (chính Lineker ghi bàn trong trận bán kết World Cup 1990). Xa hơn một tí, ĐKVĐ Anh bị Đức loại ở vòng tứ kết World Cup 1970 dù đã dẫn trước 2 bàn. Chả trách, Tam sư luôn xem Đức là “kình địch số 1” trên sân cỏ quốc tế. Khí thế quyết chiến trước mỗi cuộc đụng độ cứ gọi là ngùn ngụt.

Vì những lý do riêng, giới hâm mộ Hà Lan hoặc Pháp cũng đều xem Đức là “kình địch số 1”. Ngược lại, đâu là “kình địch số 1” của Mannschaft? Một tờ báo Đức từng trưng cầu ý kiến và... cụt hứng khi giới hâm mộ Đức gần như chẳng cần quan tâm đến đề tài ấy. Đấy chính là khác biệt. Người Đức chẳng thấy đối thủ nào là quan trọng. Chỉ có... ngôi cao ở các giải lớn là quan trọng!

Chia sẻ

Bình luận 0