Theo
Minh Huy/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Nhân dịp Bayern Munich tới làm khách tại sân Parc des Princes, HLV Carlo Ancelotti đã trả lời phỏng vấn độc quyền tờ Le Figaro về màn tái ngộ PSG. Ông nói về tầm cỡ của gã nhà giàu nước Pháp, về những kỷ niệm ở PSG... Vị thuyền trưởng của Bayern cũng thừa nhận rằng PSG đang bay cao nhờ Neymar và Mbappe.
Le Figaro: Chào Carlo, ở tuổi 58, ông đã có mọi thứ với tư cách cầu thủ lẫn HLV.Phải chăng ông là một người hạnh phúc?
Carlo Ancelotti: Hạnh phúc biết nhường nào! Tôi thích những gì đã làm, thích được là chính tôi, nhưng thật khó khi nói về bản thân. Tôi thích huấn luyện các cầu thủ mỗi ngày, thậm chí cả những lúc chỉ trích bủa vây. Tôi ở Munich, tôi nói chuyện với các cầu thủ, làm việc với các trợ lý, chuẩn bị trước trận, thi đấu, tôi không thể không hạnh phúc. Với tôi, bóng đá là niềm đam mê, không phải là công việc. Với tất cả những lý do này, mà tôi xin nhấn mạnh rằng tôi không cảm thấy nhiều sức ép ở đây. Vấn đề có thể với tôi chỉ liên quan tới bóng đá, chứ không phải cuộc sống cá nhân. Vì thế, tôi chẳng bao giờ mất ngủ. Tôi biết điều gì sẽ xảy ra.

Với kinh nghiệm đã tích lũy, tôi dễ dàng để hiểu mọi chuyện và tìm ra cách giải quyết tối ưu.

Dẫn dắt Bayern, ông đang có một trải nghiệm thú vị?
Mọi thứ đều ổn thỏa, từ sân cỏ đến phòng thay đồ. Hơn nữa, Munich là một thành phố rất đẹp, mọi người tôn trọng tôi, tôi có thể đến rạp chiếu phim hay nhà hàng mà không hề bị quấy rầy. Khó khăn duy nhất của tôi chính là tiếng Đức! Tôi học 3 buổi 1 tuần với một thầy giáo đầu ngành nhưng văn phạm tiếng Đức quá phức tạp, không giống như tiếng Pháp hoặc Anh, hai ngôn ngữ mà tôi sử dụng rất thành thạo.

Đêm nay ông sẽ gặp lại PSG. Vậy ông cảm thấy thế nào?

Rất phấn khích. Tôi sẽ gặp một PSG đã thay đổi rất nhiều kể từ sau khi tôi ra đi năm 2013. Đội bóng đã tiến bộ, giàu kinh nghiệm hơn sau rất nhiều đầu tư. Bây giờ PSG thực sự là một đội bóng lớn. Tôi hạnh phúc được trở lại sân Công viên các Hoàng tử, gặp lại các CĐV, gặp lại các cầu thủ như Thiago Silva, Adrien Rabiot, Thiago Motta, Marco Verrati, Javier Pastore. Chúng tôi luôn giữ mối quan hệ rất tốt. Tôi thực sự nhớ họ. Tôi cũng vẫn giữ liên lạc với Nasser (chủ tịch PSG Nasser al-Khelaifi).

Kỷ niệm nào đáng nhớ nhất của ông tại Paris?
Vô địch Ligue 1 sau 14 năm chờ đợi. Chúng tôi như phát điên. Đổ ra đường, ăn mừng chiến thắng ở Khải Hoàn môn, ở đại lộ Champs Elysées. Tôi luôn nhớ những ngày tháng làm việc tại PSG. Tôi đã giúp CLB tái cơ cấu đội hình, thay đổi từ bên trong, đặc biệt tinh thần thi đấu và PSG đã dần trưởng thành theo thời gian.

Ngay cả sau này chúng tôi gặp những vấn đề lúc tôi muốn đến Real Madrid, thì nghĩ đến Paris, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc.



Nếu được thay đổi 1 thứ khi còn làm việc tại PSG, ông muốn thay đổi điều gì?
Phần kết câu chuyện của tôi với PSG. Lúc tôi muốn ra đi, CLB lại muốn giữ tôi ở lại, nên tôi đã có một thái độ không phải cho lắm. Chúng tôi đã có những vấn đề nhỏ. Đó là thời kỳ khó khăn, mối quan hệ với Nasser trở nên phức tạp hơn. Nhưng thời gian đã chữa lành tất cả. Giờ mối quan hệ của chúng tôi lại rất tốt. Tôi đã gửi tin nhắn cho Nasser chúc mừng PSG ở trận lượt đi vòng 1/8 Champions League với Barca (thắng 4-0) mùa trước và một tin nhắn khác chúc họ may mắn ở lượt về.

Còn sau khi PSG thảm bại 1-6 và bị loại, tôi không đủ dũng khí để gửi tin nhắn cho ông ấy. Nó đau đớn giống như chính tôi trong trận chung kết Champions League 2005 với Milan vậy. Chúng tôi thua 1 cách khó tin trên loạt đá penalty may rủi trước Liverpool sau khi đã dẫn 3-0.

Điều gì khiến ông nhớ nhất ở Paris?
Tháp Eiffel! Tôi sống ở quảng trường Trocadero với một góc view thật lộng lẫy. Khó mà không hạnh phúc khi ở đó được. Nơi đây tôi cũng được tôn trọng và tôi luôn tôn thờ vẻ đẹp của Paris. Tôi cũng mê đồ ăn nơi này. Tôi thường nhớ đến nhiều nhà hàng yêu thích tại Paris.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa Bayern và PSG là gì?
Với Neymar và Kylian Mbappe, PSG đang tự họa chân dung chính mình. Còn Bayern, tất cả đã rõ ràng. Từ nhiều năm nay, Bayern là một cá tính riêng biệt, không lẫn vào đâu. Không giống như PSG. Nhưng hiện tại, PSG đang đạt tới ngưỡng của những CLB tốt nhất châu Âu. Nếu bạn mua về những cầu thủ giỏi, bạn cần có thời gian để họ thích nghi và làm nên thương hiệu cho đội bóng. Đó là hành trình mà PSG đang đi.

PSG có Neymar, Mbappe và cả Alves nữa, điều đó có làm ông sợ không?
Không. Tôi không sợ, mà tôi tôn trọng PSG. Họ đã luôn nỗ lực để lớn mạnh và hàng công của họ sẵn sàng đối đầu với Bayern, Real hay Barca. Hơn nữa, PSG không chỉ có Mbappe và Neymar. Họ còn là cả một tập thể đoàn kết, vững mạnh, có chiều sâu. PSG không phải chỉ có 3 tiền đạo Mbappe, Cavani và Neymar.

Ông nghĩ sao về những ồn ào quanh việc Verratti muốn sang Barca Hè vừa rồi?
Tôi không thích những cách cư xử như vậy. Trong mỗi kỳ chuyển nhượng, nhiều cầu thủ muốn ra đi, nhưng tôi không biết họ thực sự muốn rời CLB hay chỉ làm màu như vậy để cải thiện hợp đồng của mình.

Và Verratti…
Cậu ấy muốn “nâng cấp” hợp đồng. Tôi biết điều đó (mỉm cười).

Ông có theo dõi sự tiến bộ của các cầu thủ trẻ tại PSG không?
Có chứ. Tôi dõi theo Rabiot và thấy cậu ấy càng ngày càng tiến bộ. Có một tiền vệ trẻ rất khó nhớ tên, khó phát âm… À phải rồi, Nkunku. Cậu ấy rất khá, sẽ trở thành một cầu thủ tầm cỡ. Có nhiều cầu thủ chất lượng trưởng thành từ lò đào tạo trẻ của PSG như Kingsley (Coman), Alphonse Areola, Mike Maignan (thủ môn đang bắt cho Lille), Jean-Kevin Augustin (tân binh của Leipzig),…

Liệu có một ngày nào đó ông trở lại dẫn dắt PSG?
Trong bóng đá, mọi thứ đều có thể. Nhưng hiện tại đang ở Munich và rất hài lòng. Khi nào Bayern mệt mỏi vì tôi, chúng tôi sẽ bắt tay nhau và nói lời tạm biệt (cười lớn); chỉ khi ấy tôi mới nghĩ đến tương lai. Không phải bây giờ!

Ông đã giành mọi danh hiệu, vậy khi nảo ông tính chuyện nghỉ hưu?
Khoảng 10 hay 15 năm nữa. Nhưng tôi nhấn mạnh, bóng đá không phải là công việc, mà là niềm đam mê của tôi. Trái bóng tròn đã chọn tôi. Đó là định mệnh.

Ông có định sang Trung Quốc hay Mỹ không?
Tôi không biết. Nhưng tôi muốn cống hiến ở châu Âu, nơi có sự cạnh tranh khốc liệt nhất.

Có cảm giác ông miễn nhiễm với các loại stress, áp lực,…

Ở đây tôi không chịu nhiều áp lực vì tôi…không đọc báo. Anh biết vì sao không?
Bởi vì tôi không hiểu tiếng Đức! (Cười). Chỉ khi cầu thủ không hài lòng, có vấn đề mới khiến tôi đau đầu. Còn những chỉ trích từ bên ngoài thì tôi không quan tâm.

Khó khăn nhất với một HLV là gì, thưa ông?
Quản lý các cầu thủ. Khích lệ, lắng nghe họ hàng ngày. Điều tế nhị nhất không phải kỹ chiến thuật, mà là khía cạnh tâm lý. Bạn không thể nói với họ như một cầu thủ, mà phải là một con người. Tôi gần gũi với họ như một người cha, người anh, người bạn, rồi mới là người thầy. Thành thực mà nói, tôi không phải là HLV, tôi chỉ làm công việc của một HLV. Khi các cầu thủ hiểu điều đó, bạn sẽ dễ dàng đề cập đến những vấn đề khác.

Ông có quan tâm đến mạng xã hội không?
Tôi không hiểu và cũng không quan tâm. Tôi hay gọi mạng xã hội là “sự cô độc của điện thoại thông minh”. Tôi cấm các cầu thủ lên mạng xã hội khi ăn cùng nhau. Mọi lúc khác, thì họ làm gì tùy thích.

Và cuối cùng, Franck Ribery đã ném áo đấu đi sau một lựa chọn chiến thuật của ông. Ông giải quyết vấn đề này thế nào?
Mỗi cầu thủ phải hiểu được thông điệp của HLV. Franck đã không hiểu tại sao tôi lại thay cậu ấy. Tôi đã giải thích cho cậu ấy hiểu. Franck là một người thẳng thắn và trung thực, cậu ấy nói những gì mình nghĩ. Với những người như thế, bạn sống rất thoải mái. Chúng tôi có thể căng với nhau, lên giọng với nhau nhưng hai ngày sau, mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy.

Ở nhà, có gì khiến ông khó chịu không?
Tôi không có vấn đề gì với vợ. Cuộc sống của chúng tôi bình yên và hòa thuận. Mỗi lần thay đổi CLB tôi đều hỏi ý kiến cô ấy. Lời khuyên của cô ấy luôn rất quan trọng với tôi. Vợ tôi thông thạo tiếng Anh, Tây Ban Nha, Pháp và chẳng có gì khó khăn để cô ấy thích nghi. Nếu bạn không có gì lo lắng từ hậu phương, bạn sẽ làm việc hiệu quả và tốt nhất. Với tôi là như thế. Tôi có một hậu phương lớn!

Xin cám ơn ông về cuộc trò chuyện thú vị này. Chúc ông sức khỏe và thành công!

Chia sẻ

Bình luận 0