Theo
Huy Hiếu/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

ĐT Italia sẽ là sắc thiên thanh thần thánh nếu bước vào một trận quyết tử. Nhưng người Italia cần thay đổi suy nghĩ chỉ xem trọng những trận cầu lớn, sự tồn vong của nền bóng đá này tùy thuộc lớn vào kết quả các trận giao hữu.

Trượt dài sau VCK World Cup 2014

Sau khi ĐT Italia bị loại ngay vòng bảng World Cup 2014, Azzurri vẫn đứng thứ 14 trên BXH của FIFA. Nếu giữ nguyên thứ hạng ấy vào tháng 7/2015, khi diễn ra lễ bốc thăm vòng loại World Cup 2018, ĐT Italia đã là hạt giống. Nhưng Azzurri phải trả giá vì những trận giao hữu kém cỏi, họ xếp thứ 17, phải vào chung bảng với Tây Ban Nha, đứng nhì bảng và rốt cuộc thua Thụy Điển trong 2 lượt trận play-off dự World Cup 2018

Việc đội bóng 4 lần vô địch thế giới phải làm khán giả tại VCK World Cup 2018 đúng là một bi kịch lớn của bóng đá hiện đại. Nhưng nó không đơn giản chỉ là 180 phút kém cỏi trước Thụy Điển, sự bảo thủ của HLV Giampiero Ventura hay vài sai lầm cá nhân. Bi kịch ấy đến một cách chậm rãi từ chính tư duy bóng đá không chịu thay đổi của cả nền bóng đá, từ những vị lãnh đạo LĐBĐ Italia (FIGC) trở đi.  

Thực ra ngay từ trước VCK World Cup 2014, Italia đã có mạch 5 trận giao hữu liên tiếp không thắng trước thềm giải đấu tại Brazil, trong đó có lần hòa 1-1 trước... Luxembourg. Đến thời HLV Antonio Conte, thái độ thi đấu của Azzurri ở giao hữu được cải thiện chút ít, nhưng khi nó còn chưa kịp có hiệu quả nào được nhìn thấy, ghế “thuyền trưởng” đã lại đổi chủ.


Sự thực dụng cố hữu giết chết bóng đá Italia

Trong quá khứ, ĐT Italia có truyền thống chơi rất uể oải ở vòng loại và vòng bảng các giải đấu lớn, làm đối thủ nghĩ rằng họ chẳng có gì nguy hiểm. Nhưng người Italia sẽ chợt chói sáng xuất thần ở thời điểm nào đó để giành cúp. Azzurri đã vô địch World Cup 1982 và 2006, trở thành á quân World Cup 1994, EURO 2000 và 2012 theo đúng kịch bản đó. Có một thời, người ta ca tụng đó là sự thực dụng theo kiểu Italia. Tiếc là mô hình đó giờ không còn phù hợp, khi vị trí trên BXH FIFA định đoạt quá nhiều quyền lợi.

Ở cấp CLB, điều tương tự xảy ra khi hầu hết các đội bóng Italia buông bỏ mặt trận UEFA Cup/Europa League trong nhiều năm. Giải đấu hạng hai của châu Âu bị người Italia xem là tốn kém, không cần thiết (chủ tịch Aurelio De Laurentiis của Napoli nói công khai như vậy). Thậm chí một số CLB đã vào đến tận bán kết thì… chán, tung quân dự bị ra để chủ động bỏ giải.

Chính vì thế, Serie A đã bị Bundesliga (đều đặn 3-4 đại diện vào tứ kết Europa League hàng năm) vượt qua trên BXH 5 năm của UEFA, dẫn đến việc Italia chỉ còn 3 đại diện đá Champions League suốt 6 năm qua (từ mùa 2012/13 đến mùa này). Lega Calcio biết tình trạng đó, nhưng họ đã không làm được bất cứ điều gì để ngăn cản tình trạng các CLB bỏ Europa League.

Cũng như FIGC hiểu vị thế của ĐT Italia phải được cải thiện dần dần từ các trận giao hữu, nhưng thái độ thi đấu của dàn tuyển thủ Italia vẫn chưa biến chuyển bao nhiêu. Để chấn hưng nền bóng đá này, trước tiên người Italia cần cuộc cách mạng về suy nghĩ, gạt bỏ những giá trị cũ về sự thực dụng.

Chia sẻ

Bình luận 0