Theo
Kinh Thi/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Chelsea có 6 danh hiệu VĐQG trong lịch sử 112 năm tồn tại, và 5/6 lần vô địch xuất hiện sau năm 2003 - tức là chỉ hơn chục năm của kỷ nguyên Roman Abramovich.
Đây cũng là giai đoạn Chelsea đăng quang ở cả Champions League lẫn Europa League để trở thành đội bóng đầu tiên trên quê hương bóng đá có đủ bộ sưu tập 3 cúp châu Âu, trái hẳn với bảng thành tích khiêm tốn chỉ vỏn vẹn 2 lần đoạt Cúp C2 trước khi Abramovich xuất hiện. Không phải giới thiệu thêm, rằng Abramovich đồng nghĩa với... tiền - nhất là trước khi PSG và Man City rập khuôn “con đường tiền bạc” của Chelsea.

Thế còn Atletico Madrid? Họ đã 10 lần vô địch La Liga, nhưng chỉ có 1 trong 10 danh hiệu ấy xuất hiện trong 20 năm gần đây. Tương tự, thế kỷ 21 chỉ đóng góp 1/10 chiếc Cúp Quốc gia trong phòng truyền thống của Atletico. Tóm lại, nói về thời kỳ huy hoàng của Atletico trong làng bóng Tây Ban Nha là phải nói về những thời kỳ xa xưa, khi mà Real Madrid và Barcelona chưa trở thành những siêu CLB nhờ sức mạnh tiền bạc.

Đồng tiền làm cho Atletico thất thế hẳn trước hai gã khổng lồ Real, Barcelona. Thậm chí, Atletico từng phải thi đấu 2 mùa liên tiếp ở hạng Nhì trong những năm đầu thế kỷ 21. Mãi đến gần đây, nhờ tài huấn luyện của Diego Simeone, Atletico mới lại vươn lên, gặt hái những thành tích có lẽ còn cao hơn khả năng thực của họ. Vô địch La Liga 2014, lọt vào chung kết Champions League 2014 và 2016, vô địch Europa League 2012 - đấy là những thành tích huy hoàng mà Simeone đem về cho Atletico trong 6 năm dẫn dắt “anh hào hạng hai” này. Nếu như có một người hùng mà bất cứ ai liên quan đến Atletico đều luôn tin tưởng, lắng nghe, sùng bái, thì đấy chỉ có thể là Simeone.

Và nếu như có một người hùng trái ngược hoàn toàn với Simeone - người hùng mà chẳng ai sùng bái, cũng không cần nghe, thì đấy chính là HLV Antonio Conte ở Chelsea. The Blues mua hoặc bán cầu thủ nào - đấy không phải là việc của Conte, dù ông chính là HLV trưởng, là người đã đưa Chelsea lên ngôi vô địch ngay lần đầu tiên cầm quân ở Premier League. Chelsea có thể sa thải Conte bất cứ lúc nào, cả ngay trước hoặc ngay sau khi vô địch. Ở Chelsea, Conte có vẻ như chỉ là “người làm thuê” không hơn không kém.


Tóm lại, dù là câu chuyện về Atletico - Chelsea, hay về Simeone - Conte, thì đấy luôn là câu chuyện về những sự tương phản. Thậm chí, ngay cả những chi tiết tưởng chừng chỉ gợi lên một điểm chung nào đó, rút cuộc cũng cho thấy rõ hơn về sự tương phản. Diego Costa chẳng hạn. Anh đã khoác áo cả hai đội, và đã thành công ở cả hai đội. Nhưng khi Costa dù là người hùng vẫn bị Conte ruồng rẫy ở Chelsea, thì anh lại được Atletico mong đợi dù chính anh từng quay lưng với họ.

Đấy không phải chỉ là sự ngẫu nhiên. Giữa Conte và Costa, chẳng hề có những hiềm khích cá nhân. Vậy nên, thái độ của Conte với Costa có thể giúp giới quan sát suy luận đôi điều, từ cách dùng người cho đến quan điểm chuyên môn của HLV Chelsea. Cũng vậy, một khi Simeone hân hoan chào đón sự trở lại (sắp tới) của Costa thì đấy dĩ nhiên chẳng hề là chuyện tình cảm. Có hay không có Costa luôn là một vấn đề chuyên môn lớn của Atletico. Hóa ra, Chelsea và Atletico tương phản cả trong khía cạnh chuyên môn, chứ không chỉ khác biệt rõ về đường lối phát triển hoặc vị thế riêng, liên quan đến thời thế, trong nền bóng đá của họ.

Cặp Atletico - Chelsea hấp dẫn trong khía cạnh này. Bóng đá thường hay hơn khi các đối thủ có nhiều chỗ tương phản với nhau. Còn một điểm nữa: bóng đá hiện đại hấp dẫn hơn, đáng xem hơn “một tí” nhờ sự hiện diện của những đội này. Sẽ tẻ nhạt biết bao nếu như Champions League lui tới chỉ gồm những “siêu CLB” như Bayern Munich, Barcelona hoặc Real Madrid.

Chia sẻ

Bình luận 0