Theo
Kinh Thi/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Hồi Tây Ban Nha vô địch World Cup 2010, họ ghi tổng cộng 8 bàn trong 7 trận đấu - tính cả 2 hiệp phụ của trận chung kết. Tại World Cup 2014, Tây Ban Nha chỉ mới ghi được 1 bàn khi biết chắc họ đã bị loại, bất kể kết quả của trận cuối cùng vòng bảng.
Bây giờ, Tây Ban Nha ghi đến 6 bàn chỉ trong vòng 62 phút, vào lưới Argentina. Trong một trận giao hữu, dĩ nhiên! Câu chuyện nói lên điều gì? Một thời, người ta gọi Tây Ban Nha là “vua đá giao hữu” - và tiếc thay, cái bảng xếp hạng cực kỳ phản chuyên môn của FIFA lại chưa có chút ý nghĩa gì trong cái thời ấy. 

Kết quả thi đấu giao hữu có giá trị như thế nào, hãy hỏi chính Argentina - đội đang khổ sở vì dư luận trong thời điểm này, dù chính họ có lý do để tự an ủi. Đúng 8 năm trước, Argentina thắng Đức trong một trận giao hữu trước thềm World Cup 2010. Vài tháng sau, đôi bên tái ngộ ở VCK World Cup, và Đức thắng lại 4-0!

Tất nhiên, sẽ chẳng ai bê “nguyên si” trận thắng vừa qua, xin được nói thêm là trước một tên tuổi lớn của bóng đá quốc tế, vào World Cup 2018, và xem đấy là bản chất của một Tây Ban Nha từng thất bại tủi nhục tại World Cup 2014. Hơn ai hết, giới bóng đá Tây Ban Nha càng phải nhớ rõ điều này, vì cái biệt danh “vua đá giao hữu” của họ ngày xưa.

Dù sao đi nữa, đấy vẫn là chiến thắng nói lên diện mạo mới của Tây Ban Nha dưới thời Julen Lopetegui. Ông không phải là tượng đài trong làng huấn luyện. Và ông tiếp quản một Tây Ban Nha vừa thất bại ở 2 giải lớn liên tiếp - chứ không phải một Tây Ban Nha từng vô địch 3 giải lớn liên tiếp trước đó (mà bây giờ khối người vẫn chưa quên).


Nếu xem World Cup là một “đại nhạc hội” hoành tráng của bóng đá thế giới, thì trận đấu vừa qua chính là một sự khẳng định: thầy trò Lopetegui sẽ bước lên sân khấu Nga 2018 trong tư cách “diễn viên chính”, thậm chí là diễn viên ngôi sao của cuộc vui. Họ đáng, và phải, được tôn trọng. Kết quả thật sự trên sân cỏ World Cup như thế nào, thì đấy lại là câu chuyện khác.

Lopetegui cần tạo cho Tây Ban Nha một diện mạo “đáng được tôn trọng” vì điều này có liên quan đến tư thế cũng như tinh thần toàn đội trước những cuộc chiến thật sự. Ông cần chính các cầu thủ nói hoặc nghĩ về bản thân họ qua trận thắng Argentina 6-1, chứ không phải qua chiến thắng 8-0 trước Liechtenstein ở vòng loại, càng chẳng phải là qua những câu chuyện “cổ” về cái thời kỳ tiqui-taca, với những trận thắng 1-0 liên tiếp tại World Cup 2010.

Cho dù chiến thắng 6-1 gợi lại hình ảnh của thời kỳ “vua đá giao hữu” đi nữa, đấy rút cuộc vẫn là điều tốt đẹp: Tây Ban Nha của Lopetegui bây giờ đã thoát hẳn cái bóng tiqui-taca, không còn gì để vương vấn với cái sự oai hùng trong thời kỳ cũ kỹ ấy nữa. Tất nhiên, Argentina không có Lionel Messi, thậm chí cũng không có Angel Di Maria, Sergio Aguero, Paulo Dybala. 

Nhưng đấy không bao giờ là một đội xoàng. Mặt khác, đây là bóng đá giao hữu. Chắc gì những ngôi sao lớn như Messi hoặc Aguero thể hiện được sự gắn kết thật sự trong lối chơi đồng đội, nếu họ có mặt ở trận giao hữu này. Tỷ số đậm đà không nói lên rằng Argentina là đội quá kém, nhưng nó lại khẳng định tư thế đáng nể của Tây Ban Nha, và đây là điều độc lập với sức mạnh thực tế về mặt chuyên môn. 

Chiến thắng trong bóng đá giao hữu, với phần lớn trường hợp, là chưa chắc có gì đáng nói. Nhưng, một chiến thắng 6-1 trước Argentina thì, dù là giao hữu đi nữa, dứt khoát đấy phải là rất điều đáng nói!

Chia sẻ

Bình luận 0