Theo
Hà Trang/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Việc Antonio Conte sớm hay muộn cũng phải rời Chelsea gây nên nhiều bi hài trong bóng đá. Có người nói về sự bất công, lại có người nhắc đến sự trả giá. Conte mãi chẳng thể tìm ra sự thỏa mãn lần thứ 2 tại Stamford Bridge.
Thành công đến với Conte quá nhanh khiến mọi thứ tuột ra khỏi tầm tay trông cứ như một hệ quả. Chuyện Roman Abramovich là một ông chủ khó tính chẳng phải là bí mật gì, người thông minh như Conte chắc chắn phải biết quá rõ chỉ sau vài buổi gặp.

Vậy nhưng kết cục tồi tệ vẫn đến, đáng nói là chỉ cách đây 1 năm, có những người vẫn còn ôm nhau đắm say mừng chức vô địch Ngoại hạng Anh. Sau 1 năm, Chelsea không bảo vệ thành công ngai vàng, không lọt nổi Top 4 vàchỉ có được FA Cup làm quà danh dự. Vậy nhưng 2 năm với 2 danh hiệu, Conte bị sa thải vì yếu chuyên môn ư?

Không! Conte bị sa thải vì muốn làm kẻ ngồng cuồng, trong một môi trường không cho phép. Mà kẻ ngông cuồng thì đến lúc bị dồn vào chân tường vẫn tự cao tự đại. Chẳng thế mà trước trận chung kết FA Cup - trận đấu có thể là cuối cùng với Chelsea, Conte vẫn tự nhận mình là người chiến thắng dù có "kẻ" chẳng thèm ghi nhận.

Vậy mới sinh ra tình huống một người đam mê, nhiệt huyết vì công việc như Conte cũng có lúc bó mình trong khu huấn luyện và thả trôi theo số phận. Giai đoạn nửa cuối mùa giải vừa qua, Conte đã tự xác định một tâm lý thoải mái để chờ thêm những quyết định "oái ăm" từ bên trên.

Conte không phải kẻ thất bại ở Chelsea

Quyết định có thể gói gọn trong một tờ giấy, với vài đoạn được lập trình sẵn, ví dụ như "cảm ơn ông vì những cống hiến không biết mệt mỏi suốt thời gian qua" hay "đã đến lúc đi tìm một chân trời mới". Nó sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn.

Dẫu sao thì đến cuối cùng, Conte cũng tạo ra một thanh âm độc đáo cho đến những nốt áp chót. Ông thà làm kẻ ngông cuồng, bị số phận ngược đãi chứ nhất định không chịu thỏa hiệp và chịu phận đi làm con rối trong tay người khác.

Conte sẽ rời Stamford Bridge với cái đầu ngẩng cao và bờ vai tràn đầy kiêu hãnh. Ông ra đi mà chẳng hề luyến tiếc, thậm chí đón nhận thêm một vài bài học xương máu về "đối nhân xử thế" ở cái tuổi 48 của mình. 

Người đời sẽ nhắc về ông như một kẻ chiến thắng khi đặt lên bàn cân so sánh với Abramovich. Không ủy mị, không yếu đuối, chỉ hoàn thành việc mình cần làm rồi lặng lẽ chờ đón sự phán xét. Sau tất cả thì ông vẫn có cúp, và người có cúp thì chẳng bao giờ sai.

Năm 2007, Conte bắt đầu sự nghiệp huấn luyện ở đội bóng Serie B khi đó là Arezzo. Ông bị sa thải vào giữa mùa, đoán xem ai thay thế? Là Maurizio Sarri. Ít lâu sau, Sarri lại bị sa thải và đoán xem ai thay thế? Lại là Conte. Đến cuối mùa đó, Conte vẫn ra đi.

Chia sẻ

Bình luận 0