Theo
Kinh Thi/Bongdaplus

Chia sẻ

Bình luận 0

Phòng thủ là “nghề ruột” của HLV Jose Mourinho. Khi một đội bóng do ông dẫn dắt mà lại thua về thủ thì đấy trước tiên là thất bại của chính Mourinho. Và đấy là thất bại thảm hại, vì phòng thủ luôn dễ hơn tấn công.
Thua vì phòng thủ thì quá rõ rồi. Thậm chí, thua đến... sấp mặt, khi đội khách ghi liền 2 bàn cách nhau chỉ khoảng 2 phút (và đấy vẫn chưa phải là tỷ số cuối).

Giới bình luận có thể chỉ ra rằng Victor Lindelof là cầu thủ kém nhất trên sân, và họ chấm điểm thấp nhất cho Lindelof. Phil Jones, Ander Herrera hoặc Nemanja Matic cũng vậy. Nhưng tóm lại, đấy cũng chỉ là những cá nhân. Bóng đá là môn thể thao đồng đội. Quan trọng hơn: người ta còn có thể tỏa sáng theo hơi hướng cá nhân trong tấn công, nhưng dứt khoát là phải phòng thủ bằng một hệ thống chiến thuật, bằng sự phối hợp. 

Chỉ ra hàng loạt cá nhân kém cỏi trong hàng thủ M.U chỉ là một trong nhiều cách chỉ ra rằng M.U thất bại về phòng ngự. Và tất nhiên, một thất bại mang tính đồng đội, mang tính chiến thuật, luôn là thất bại của nhà cầm quân.


Chính Mourinho thừa nhận ông không biết đâu là cặp trung vệ tốt nhất trong tay mình. Một mặt, đấy chỉ là cách nói. Mặt khác, nếu ông còn không biết được điều đó, thì còn ai biết? M.U không chỉ thua vì sự lỏng lẻo nơi các trung vệ, mà còn thất bại ở khâu phòng thủ giữa sân (do vậy mới phải nhắc đến Matic).

Tổng quát hơn, M.U thua vì sự rời rạc của toàn đội. Đấy là đội bóng lừng danh mang tên “United” (nghĩa là liên kết, thống nhất). Nhưng nhìn vào M.U trong trận thua Tottenham vừa qua, người ta chỉ thấy những cá nhân riêng rẽ, chứ chẳng thấy Manchester được “United” ở bất cứ chỗ nào. Rời rạc trong tấn công thì bất quá cũng chỉ bế tắc, không ghi bàn. Nhưng rời rạc trong phòng thủ thì cái hậu quả thủng lưới 3 bàn kia là sự trừng phạt đích đáng.

Một thời, Mourinho nổi tiếng với triết lý “nhiều và ít”, thoạt nghe cũng rất thú vị. Chỗ nào cần hơn ở cái sự nhiều, đội bóng của Mourinho sẽ hơn. Ví dụ những cuộc tranh chấp giữa sân, Mourinho chẳng bao giờ chấp nhận tình huống 5-5. Đối thủ có 1 tiền vệ, đội bóng của ông sẽ có 2 người. Đối thủ có 2 tiền vệ, ông có 3 người. Cách xếp đội hình của Mourinho thường dẫn đến cái hơn về quân số, ở những nơi cần tranh chấp quyết liệt. 

Ngược lại, khi sự “nhiều hơn” chẳng có ý nghĩa gì, Mourinho sẽ không hướng đến. Pep Guardiola nổi tiếng về quan điểm chuyền để giữ bóng. Nhưng với Mourinho thì giữ bóng nhiều... để làm gì? Quan điểm của ông là giữ bóng nhiều thì sẽ mất bóng nhiều, và đấy mới là tình huống tai hại trong môn bóng đá.

Vấn đề là Mourinho đã quá lỗi thời.Hơn chục năm đã trôi qua kể từ lúc ông tiến đến đỉnh cao danh vọng. Cách chơi bây giờ dĩ nhiên đã khác quá nhiều so với lúc ông liên tục đưa Porto lên ngôi vô địch UEFA Cup, Champions League hoặc lúc ông vừa sang Anh đã ngự trị Premier League, vô địch với chỉ 15 bàn thua trong suốt mùa bóng.

Chính cái thua thảm hại về phòng ngự của M.U trước Tottenham vừa qua đã tố cáo rõ ràng sự hết thời của Mourinho. Sa thải hay không sa thải, đó là việc của M.U - và chẳng phải ai cũng quan tâm. Điều đáng quan tâm là kể từ nay, Mourinho khó có thể thành công nữa, ở bất cứ nơi nào.

Nay phải khác xưa!
Lần gần nhất M.U thua 2 trận trong 3 vòng đầu chính là mùa bóng 1992/93: mùa bóng đầu tiên của kỷ nguyên Premier League, mà rút cuộc M.U vô địch. Nếu cứ động viên M.U bằng những chi tiết mang tính lịch sử như thế, chẳng khác gì ru ngủ và hại M.U. Cũng như người ta rất hay nhắc lại rằng Premier League là nơi một đội có thể vô địch sau khi bị dẫn đến gần chục điểm. Mỗi thời mỗi khác chứ!

2 - Hai bàn đầu tiên của Tottenham vào lưới M.U được ghi cách nhau chỉ 133 giây. Lần đầu tiên kể từ tháng 4/2012, khán giả Old Trafford bị tra tấn bởi 2 bàn thắng cho đội khách, cách nhau chỉ khoảng 2 phút như vậy.

Chia sẻ

Bình luận 0