Daley Blind suýt chết cớm vì bóng của ông bố đẻ
Huyền Linh

Chia sẻ

Bình luận 1

Suốt từ khi khởi nghiệp cho đến thời điểm hiện tại, Daley Blind luôn phải đón nhận những ánh mắt nghi ngờ về khả năng thật sự của mình khi cái bóng của người cha nổi tiếng Danny Blind quá lớn. Đã có những thời điểm cầu thủ sinh năm 1990 tưởng chừng đã gục ngã trước sức ép, nhưng rồi sự kiên nhẫn và cả tố chất bẩm sinh đã giúp anh ngày càng tiến bộ.

“ĐỨA CON GHẺ” CỦA AJAX
Khi bạn có một người cha lừng danh ở lĩnh vực nào đó, việc đi theo con đường tương tự là lựa chọn dũng cảm. Bạn không những phải phấn đấu cho bản thân mình mà còn phải tìm cách thoát khỏi danh tiếng của ông bố nổi tiếng để tạo lập một thương hiệu riêng.

Điều tương tự cũng xảy ra trong bóng đá. Rất ít danh thủ có những người con về sau phát triển được sự nghiệp tương đương với cha mình. Trong bóng đá Hà Lan, trường hợp nổi tiếng là Jordi Cruyff. Con trai của “Thánh Johan” có một khởi đầu không tệ ở lò đào tạo Ajax, từng được thi đấu cho cả Barcelona lẫn Man United nhưng rốt cuộc cả sự nghiệp của Jordi chỉ được đánh giá ở mức làng nhàng, thua kém rất xa so với người cha huyền thoại.


Daley Blind có lẽ cũng hiểu những áp lực mình phải đối mặt khi là con trai của Danny Blind. Danny là một trong những trung vệ xuất sắc nhất trong thế hệ của mình. Cùng với Ajax, ông đã giành 5 chức VĐQG Hà Lan và một lần đăng quang tại Champions League. Danny Blind cũng là người xếp thứ 3 trong số các cầu thủ ra sân cho Ajax nhiều trận nhất.

Có một người cha như thế là niềm tự hào và cũng là lợi thế khi Daley Blind bắt đầu gia nhập lò đào tạo trẻ của Ajax. Anh cũng nhanh chóng chứng tỏ được khả năng khi đoạt giải thưởng “Cầu thủ trẻ xuất sắc” của CLB năm 18 tuổi. Nhưng khó khăn chỉ đến khi Daley Blind được đôn lên đội hình 1 của Ajax.

Daley Blind từng không được chấp nhận ở AjaxDaley Blind từng không được chấp nhận ở Ajax

Chàng trai thư sinh có khuôn mặt búng ra sữa và mái tóc xoăn lãng tử đã không lường trước được sức ép khổng lồ khi ra sân cho Ajax với vai trò của một cầu thủ chính thức. Các CĐV tò mò muốn xem “con trai của Danny” sẽ thể hiện như thế nào và áp lực đó khiến Daley Blind không thể phát huy hết khả năng ở những trận đấu đầu tiên. 

Với một cầu thủ trẻ, khởi đầu không tốt sẽ dẫn đến hiệu ứng tâm lý tiêu cực khiến họ càng thi đấu càng như gà mắc tóc. Daley Blind càng đá càng tệ, chỉ là sự lựa chọn thứ 3 cho vị trí hậu vệ trái của Ajax khi ấy sau Urby Emanuelson và Vurnon Anita. Từ tò mò, các CĐV Ajax bắt đầu quay sang chế giễu Daley, họ cho rằng anh được ra sân chỉ vì là con trai của Danny Blind, khi đó đóng vai trò trợ lý cho HLV Martin Jol.

Sự chỉ trích của CĐV buộc Martin Jol phải đưa ra quyết định đưa Daley Blind sang Groningen, một CLB thuộc dạng trung bình yếu ở giải VĐQG Hà Lan theo một hợp đồng cho mượn. Với một cầu thủ được xem là tương lai của Ajax, đó là một cú sốc. Daley Blind thực sự rơi vào trạng thái trầm cảm vào thời điểm ấy. 

“Tôi ngồi trong bóng tối suốt nhiều ngày, suy nghĩ về tương lai của mình. Cha tôi là niềm tự hào của Ajax còn tôi chỉ là một thứ bỏ đi. Tôi thực sự đã cho rằng mình chỉ là một cầu thủ tầm thường và sẽ có một sự nghiệp làng nhàng” – Daley Blind sau này kể lại.

ĐỔI ĐỜI NHỜ FRANK DE BOER
Tháng 12/2010, Frank de Boer được bổ nhiệm làm HLV của Ajax thay cho Martin Jol. Một trong những quyết định đầu tiên của chiến lược gia trẻ tuổi là việc gọi Daley Blind trở lại CLB. 

Trận đấu đầu tiên trong ngày tái xuất CLB của Daley là một kỷ niệm đáng nhớ. Các CĐV liên tục la ó, huýt sáo mỗi khi anh chạm bóng rồi đồng loạt đứng lên vỗ tay khi Frank de Boer rút anh ra khỏi sân. Với đa số các CĐV Ajax khi đó, việc Daley Blind không bị CLB bán đi chỉ vì anh thuộc diện “con ông cháu cha”.

Frank de Boer không quan tâm đến những lời chỉ trích đó. Ông tiếp tục sử dụng Daley Blind bất chấp việc các CĐV Ajax coi cầu thủ này như một cái gai trong mắt. Chiến lược gia sinh năm 1970 từng thi đấu nhiều năm cho Barcelona dường như nhận thấy một khả năng đặc biệt nào đó ở cậu con trai nhà Blind.

Và điều đó đã được chứng thực ở mùa giải 2012/13. Khủng hoảng nhân sự ở tuyến giữa buộc Frank de Boer phải đẩy Daley Blind lên đá tiền vệ thủ. Trong sơ đồ 4-3-3 truyền thống của Ajax, vị trí đá thấp nhất tuyến giữa đặc biệt quan trọng. Đây không chỉ là người giữ nhiệm vụ điều phối bóng, bắt đầu các đợt tấn công mà còn phải nhanh chóng bịt kín các khoảng trống khi đội nhà bị phản công. Đó là vị trí đòi hỏi trí thông minh, khả năng đọc trận đấu và cả sự hiểu biết chiến thuật.

Nhờ sự tin tưởng của Frank de Boer (trái), Daley Blind đã có sự trưởng thành vượt bậcNhờ sự tin tưởng của Frank de Boer (trái), Daley Blind đã có sự trưởng thành vượt bậc

Sau một vài trận đấu bỡ ngỡ với vai trò mới, Daley Blind dần dần hòa nhập và chơi tốt một cách đáng ngạc nhiên. Anh thực sự trở thành thủ lĩnh trong lối chơi của Ajax. Những tiếng la ó bớt dần đi, thay vào đó là tiếng reo hò của các CĐV tại Amsterdam Arena. Họ thật sự bị thuyết phục bởi sự điềm tĩnh, khôn ngoan của “đứa con ghẻ” ngày nào. Mùa giải 2012/13 kết thúc với chức vô địch Eredivisie cho Ajax, còn Daley Blind nhận giải cầu thủ xuất sắc nhất mùa của CLB.

Khi Daley Blind chuyển sang Man United, Frank de Boer đã nhận xét: “Daley không phải là một ngôi sao có thể xoay chuyển trận đấu, nhưng cậu ta biết cách để những người xung quanh chơi tốt hơn”. 

Quả thật, tuyển thủ Hà Lan không phải là mẫu cầu thủ làm nổ tung cầu trường nhưng luôn tỏ ra hữu ích trên sân bất chấp việc các HLV dùng anh ở vai trò nào. Tại Old Trafford, Daley Blind từng đảm nhận vị trí hậu vệ trái, tiền vệ trụ trước khi Van Gaal quyết định đưa anh vào đá cặp trung vệ với Smalling. Ở bất cứ vị trí nào, Daley cũng luôn đảm bảo ít nhất là tròn vị trí.


Khi Mourinho đến Man United, ông từng có ý định bán Daley Blind bởi thói quen sử dụng các trung vệ to cao, mạnh mẽ. Thế nhưng sau những buổi tập đầu tiên, “Người đặc biệt” đã phải thay đổi quyết định. Không dễ để tìm ra một cầu thủ chăm chỉ, thông minh, thi đấu đầu óc và cũng rất đa năng như tuyển thủ Hà Lan. 

Từ đầu mùa giải đến giờ, Daley Blind hợp cùng Eric Bailly thành cặp trung vệ thi đấu đầy hiệu quả trước khung thành của De Gea. Cặp B-B đá tốt đến mức Smalling, được xem là trung vệ tốt nhất của Man United trước khi mùa giải bắt đầu, dù đã bình phục chấn thương nhưng cũng không thể chen chân vào đội hình chính.

Từ một cầu thủ trầm cảm vì sức ép từ người cha nổi tiếng đến một trụ cột hàng thủ điềm tĩnh trước mọi áp lực từ đối thủ, có lẽ chẳng điều gì còn làm Daley Blind phải sợ hãi nữa. 

Chia sẻ

Bình luận 1